|
Dấn thân
Cõi tâm lộ ánh trăng thiền
Tri ân sâu nặng cơ duyên cuộc đời
Vô ngôn sáng giữa muôn lời
Dấn thân thế sự, chẳng rời Tánh Không
Viếng nghĩa trang cuối năm
Thấm nghĩa vô thường: tình bớt hẹp
Nén hương lòng xin tưởng nhớ chung...
Sợi khói vấn vương chân mộ chí
Đám mạ ven cồn thấp thoáng xuân
Gặp lại Ta -Vô -Ngã
Thiền định hai mươi năm
Gặp lại Ta - Muôn - Thuở
Vô niệm giữa vầng trăng
Mộng mị chừ tan vỡ...
Một ngày không mất
Lên chùa đàm đạo cùng sư cụ
Về phố nhâm nhi chén rượu nồng
Bạn ép uống nhiều, ta chẳng uống
Sợ rồi chuếnh choáng một ngày xuân
Hoa cỏ
Cỏ dại ven đường
Hồn nhiên điểm nụ
Giữa chút tầm thường
Bao la hội tụ
Gặp hoa Bụt sáng nay
Hoa trước cửa bao năm
Ôm đa đoan: chẳng thấy
Sáng nay lòng tự tại:
Đỏ thắm một màu dâng!
Bạn tôi
Chợt tỉnh chợt say
Chợt đời chợt đạo...
Đêm nay buông nốt men hư ảo
Vỡ tháng ngày qua giữa biển trăng
Tình quê
Tiếng chuông thấm đượm tình nương rẫy
Cứu vớt hồn ta giữa chợ đời...
Phố chật lao xao lời với lỗ
Mai về quê cũ uống trà chơi
Được tặng chân kinh
Chiều lên chùa núi trầm tư
Chim chao biếc lá hát ru cuộc đời
Sáng về thăm rẫy bên đồi
Thấy nghe vô niệm, ngộ lời Tâm Kinh (*)
(*) Bát Nhã Tâm Kinh
Chủ nhật nhiệm mầu
Tạm quên máy móc chen nhau
Khoanh chân thiền định – nhiệm mầu cõi xuân...
Ngày mai trở lại công trường
Đem hồn xuân mới góp thương cho đời
(Đường về minh triết)
Tuệ Thiền Lê Bá Bôn
|