Ta ngồi chờ ai giữa rừng thu,
khi em khuất bóng với bụi mù.
Đường không xa lắm, nhưng hút dấu.
Chốn cũ ta về, em vắng đâu.
Núi rừng chiều nay cũng thẫm mầu,
ta đi tìm lại dáng áo nâu,
em hồn nhiên quá bên sương sớm,
để lại trong ta một chút sầu.