Thơ - Văn mới cập nhật
Xuân Thi
Cảm Tác Nỗi Lòng Lưu Dân
Cảm Ơn Cuộc đời
Chúc Mừng Năm Mới 2018
Dòng ĐỜI
Tâm Thiền
Chuông Ngân
Kính mừng Phật Đản
Anh không chết đâu em
Kiếp này
Thông tin bình chọn
Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
04:45, Friday.July 31 2026
Văn học Phật giáo
Thả một bè lau
Tác giả : Thích Nhất Hạnh
Nhà xuất bản :
************************************************
Mục lục
• Thay lời tựa
• 1. Hành Trang: Chữ tài, chữ mệnh, chữ tâm
• Hoa ghen đua thắm.
• Dây đàn bén nhạy.
• Lưng túi gió trăng.
• Tưới tẩm hạt giống.
• Nhớ ít tưởng nhiều
• Đài gương soi đến dấu bèo chăng?
• Từ phen đá biết tuổi vàng.
• Không gian trong bức họa.
• Bây giờ rõ mặt đôi ta.
• Cơn bão âm thanh.
• Thưa rằng; ‘Đừng lấy làm chơi’
• Thiên đường hạnh phúc.
• Chưa vui sum họp đã sầu chia phôi.
• 2. Bèo Dạt Mây Trôi.
• Hoa dù rã cánh lá còn xanh cây.
• Cậy em, em chó chịu lời.
• Biết thân đến nước lạc loài.
• Một xe trong cõi hồng trần như bay.
• Ai có thể giúp Kiều?
• Nhắm mắt đưa chân.
• Một tỉnh mười mê.
• Trong ấm ngoài êm.
• Nước trôi hoa rụng.
• Dường gần rừng tía dường xa bụi hồng.
• Am Chiêu Ẩn
• Nhận diện.
• 3. Hạnh Phúc Chân Thật.
• Ân oán rạch ròi.
• Trời phương ngoại.
• Hạnh phúc là tự do.
• Hết kiếp đoạn tràng.
• Thả một bè lau.
• 4. Tan Sương Đầu Ngõ
• Tưởng bây giờ là bao giờ.
• Trời còn để có hôm nay.
• 5. Chánh Niệm Là Nẻo Thoát.
• 6. Nguyễn Du và truyện Kiều.
• Nhìn sâu vào triết lý truyện Kiều.
• Chánh niệm là nẻo thoát.
• Lời cuối.
• Tài liệu tham khảo.

Một tỉnh mười mê.

Khách du bỗng có một người,

Kỳ Tâm họ Thúc cũng nòi thư hương.

Vốn người huyện Tích châu Thường,

Theo nghiêm đường mở ngôi hàng Lâm Truy.

Hoa khôi mộ tiếng Kiều nhi,

Thiếp hồng tìm đến hương khuê gởi vào.

 

Trong thời gian tiếp khách, Kiều gặp một người đàn ông đem lòng say mê vàcứu Kiều ra khỏi thanh lâu. Anh chàng tên là Thúc Kỳ Tâm, trước là họctrò, bây giờ vừa học trò và là thương gia tập sự.

 

Trướng tô giáp mặt hoa đào,

Vẻ nào chẳng mặn nét nào chẳng ưa?

Hải đường mơn mởn cành tơ,

Ngày xuân càng gió càng mưa càng nồng!

Nguyệt hoa hoa nguyệt não nùng,

Đêm xuân ai dễ cầm lòng được chăng!

 

Anh chàng là một người có nhiều tiền. Cô nàng là một người rất có nhansắc. Vì vậy:

 

Lạ gì thanh khí lẽ hằng,

Một dây một buộc ai giằng cho ra!

Sớm đào tối mận lân la,

Trước còn trăng gió sau ra đá vàng.

 

Liên hệ giữa hai người ban đầu chỉ là liên hệ của những người chơi. Saubiết nhau, hiểu nhau thì đem lòng thương nhau. Trăng gió là vấn đề sinhlý. Đá vàng là có sự gắn bó, thương mến về tâm lý.

 

Dịp đâu may mắn lạ thường,

Lại vừa gặp khoảng xuân đường lại quê.

 

Đáng lý cha đi vắng, Thúc Sinh ở lại phải lo chăm sóc cửa hàng. Nhưng anhchàng chỉ đi lầu xanh:

 

Sinh càng một tỉnh mười mê,

Ngày xuân lắm lúc đi về với xuân.

 

Chất đam mê rất lớn. Khi học đạo tỉnh thức thì chúng ta đi về hướng 'mười tỉnh một mê'. Ở đây anh chàng lại đi về hướng 'mười mê - mộttỉnh'!

 

Khi gió mát khi trăng sân,

Bầu tiên chuốc rượu câu thần nói thơ.

Khi hương sớm khi trà trưa,

Bàn vay diêm nước đường tơ họa đàn.

Miệt mài trong cuộc truy hoan,

Càng quen thuộc nết càng dan díu tình.

Lạ cho cái sóng khuynh thành,

Làm cho đổ quán xiêu đình như chơi.

Thúc Sinh quen nết bốc rời,86

Trăm nghìn đổ một trận cười như không.

Mụ càng tô lục chuốc hồng,

Máu tham hễ thấy hơi đồng là mê.

Dưới trăng quyên đã gọi hè,

Đầu tường lửa lựu lập lòe đơm bông.

 

Hai câu tả cảnh mùa hè tứ rất hay và rất mới.

 

Buồng the phải buổi thong dong,

Thang lan87 rủ bức trướnghồng tẩm hoa.

Rõ ràng trong ngọc trắng ngà,

Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên.

 

Nhà Nho Nguyễn Du tả một thiếu phụ khỏa thân tắm. Nhà Nho này cũng ghê lắmchứ đâu phải chơi. Trong nguyên lục, tác giả chỉ tả cái đẹp của Kiều buổitối ấy sau khi nàng vừa mới tắm ra, chứ không tả Kiều trong khi nàng tắm.Cụ Nguyễn Du lại tả Kiều trong khi nàng tắm. Bài thơ của Thúc Sinh làm rađể ca tụng sắc đẹp Kiều tuy có nói đến băng cơ tuyết thái (da băngvẻ tuyết) nhưng cũng chỉ ca tụng mỹ nhân đã mặc áo vào rồi, còn những câuthơ của cụ Nguyễn Du lại là để ta tụng mỹ nhân khi nàng khỏa thân. TruyệnKiều như vậy là erotic hơn nguyên lục! Đọc tới chỗ này tôi thấy tức cườivì cụ nhà Nho biết cô này thuộc về hàng buôn hương bán phấn mà lại tả 'rõ ràng trong ngọc trắng ngà'. Với một cô gái làm nghề mãi dâm thìthi sĩ không thể dùng những chữ này được. Hơn nữa tôi chắc chắn là cô tacó một cái sẹo ở bụng rất lớn mà cụ lại không nói tới. Cô đã tự tử gầnchết thì cái sẹo đó phải rất lớn. Nếu cô đâm vào cổ tự tử thì cái sẹo nằmở cổ, tại sao cụ quên mất cái vụ đó đi mà không tả? Tôi sẽ hỏi cụ như vậy.Có phải cụ giấu diếm một sự thật hay không? Vết thương trong tâm, cụ đãnói quá nhiều, mà cụ lại không nói đến những vết thương nơi thân. Vếtthương do tự tử và những vết thương do những khách làng chơi đưa tới.

 

Sinh càng tỏ nét càng khen,

Ngụ tình tay thảo một thiên luật Đường.

 

Thúc Sinh làm thơ ca ngợi sắc đẹp của Kiều. Kiều viện cớ nhớ nhà không họalại.

 

Nàng rằng: 'Vâng biết lòng chàng,

'Lời lời châu ngọc hàng hàng gấm thêu.

'Hay hèn lẽ cũng nối điêu,

'Nỗi quê nghĩ một hai điều ngang ngang,

'Lòng còn gửi áng mây vàng,88

'Họa vần xin hãy chịu chàng hôm nay.'

 

Thúc Sinh ngạc nhiên:

 

Rằng: 'Sao nói lạ lùng thay!

'Cành kia chẳng phải cội này mà ra?'

 

- 'Em không phải là con gái Tú Bà? Vậy tại sao lại gọi mẹ mẹ con con ngọtxớt như vậy?'

 

Nàng càng ủ dột thu ba,89

Đoạn trường lúc ấy nghĩ mà buồn tênh:

'Chàng như con bướm lượn vành mà chơi.

'Chúa xuân rằng đã có nơi,

'Ngắn ngày thôi chớ dài lời làm chi!'

 

- 'Anh đừng nói nhiều làm chi. Liên hệ của chúng ta là liên hệ phù phiếmcủa con bươm bướm và bông hoa tàn. Thời giờ của mình là ghời giờ để ănchơi vì vậy đừng động tới những niềm đau sâu sắc trong lòng nhau.'

 

Sinh rằng: 'Từ thuở tương tri,

'Tấm riêng riêng những nặng vì nước non.

'Trăm năm tính cuộc vuông tròn,

'Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông.'

 

- 'Tôi muốn chuyện lâu dài chứ không phải chuyện liên hệ nhất thời.' Đâylà những lời rất thành thật của Thúy Kiều:

 

Nàng rằng: 'Muôn đội ơn lòng,

'Chút e bên thú bên tòng dễ đâu.

'Bình khang nấn n á bấy lâu,

'Yêu hoa yêu được một mầu điểm trang.

'Rồi ra lạt phấn phai hương,

'Lòng kia giữ được thường thường mãi chăng?

 

- 'Cảm ơn anh, nhưng mà anh không thực tế. Thứ nhất anh đã đến đây là vìhình thức hấp dẫn. Mai kia nhan sắc em tàn tạ thì biết anh có còn thươngem nữa hay không?'

 

'Vá trong thềm quế cung trăng,

'Chú trương đành đã chị Hằng ở trong.

'Bấy lâu khắn khít dải đồng,

'Thêm người người cũng chia lòng riêng tây.

'Vẻ chi chút phận bèo mây,

'Làm cho bể ái khi đầy khi vơi.

 

- 'Hơn nữa anh đã có vợ ở nhà. Bây giờ có thêm một người nữa thì làm saokhông có sự chia sẻ tình yêu. Đừng vì em, một cánh bèo, một đám mây trôi,mà làm thay đổi xáo trộn tình chồng vợ.'

 

'Trăm điều ngang ngửa vì tôi,

'Thân sau ai chịu tội trời ấy cho.

'Như chàng có vững tay co,

'Mười phần cũng đắp điếm cho một vài.

'Thế trong dù lớn hơn ngoài,

'Trước hàm sư tử gửi người đằng la.

'Cúi đầu luồn xuống mái nhà,

'Giấm chua lại tội bằng ba lửa nồng.

 

- 'Sau này nếu trong nhà cơm không lành canh không ngọt, hai bên giận,đánh nhau và từ nhau thì ai chịu tội đó nếu không phải là em? Nếu chàng cóuy lực thì mười phần cũng chỉ che chở cho em được vài phần thôi. Ngượclại, nếu vợ cả là sư tử Hà Đông thì tình trạng của vợ lẽ (đằng la) rất nguy hiểm. Em đang chịu cái khổ của lửa nồng (lầu xanh) nhưngchui vào hoàn cảnh đó để gặp cái khổ của giấm chua (ghen) thì lạicàng tệ hại hơn. Nằm trong đối tượng của sự ghen tuông người ta khổ vôcùng.' Rất tội nghiệp, Thúy Kiều đã lớn lên trong đau khổ và đã nói ranhững sự thật.

 

'Ở trên còn có nhà thung,

'Lượng trên trông xuống biết lòng có thương?

'Sá gì liễu ngõ hoa tường,

'Lầu xanh lại bỏ ra phường lầu xanh!

'Lại càng dơ dáng dại hình,

'Đành thân phận thiếp nghĩ danh giá chàng.

 

- 'Rồi còn ba anh nữa! Liệu ông có chấp nhận thân phận cây liễu mọc đầungõ, bông hoa nở bên tường của em không? Nếu ba anh đuổi em về lầu xanhthì đành thân phận em là vậy nhưng danh giá của anh cũng sẽ bị tan nát vìchuyện này.' Đọc ngang đây tôi phục Thúy Kiều lắm. Trải qua bao nhiêu tủinhục ê chề nàng Kiều đã học được bài học của thực tế và đã nói hết ngọnngành hơn thiệt cho Thúc Sinh nghe. Nhưng anh chàng không nghe. Kiều lậplại để kết luận:

 

'Thương sao cho vẹn thì thương,

'Tính sao cho trọn mọi đường thì vâng.'

 

- 'Anh là con trai. Nếu đã thương thì anh phải tính cho trọn và đã quyếtđịnh thì anh phải chịu trách nhiệm.' Buộc bằng một câu nói rạch ròi nhưvậy. Rất thông minh.

 

Sinh rằng: 'Hay nói dè chừng,

'Lòng đây lòng đấy chưa từng hay sao?

'Đường xa chớ ngại Ngô Lào,

'Trăm điều hãy cứ trông vào một ta.

'Đã gần chi có điều xa,

'Đá vàng đã quyết phong ba cũng liều!'

 

Gan mà! Mê quá rồi! Lát nữa chúng ta sẽ biết có nên tin anh chàng haykhông.

 

Cùng nhau căn vặn đến điều,

Chỉ non thề bể nặng gieo đến lời.

 

- Lại thề nữa!

 

Nỉ non đêm ngắn tình dài,

Ngoài hiên thỏ đã non đoài ngậm gương.

 

 

HOÀN LƯƠNG

 

Mượn điều trúc viện thừa lương,

Rước về hãy tạm giấu nàng một nơi.

Chiến hòa sắp sẵn hai bài,

Cậy tay thầy thợ mượn người dò la.

Bắn tin đến mặt Tú Bà,

Thua cơ mụ cũng cầu hòa dám sao!

Rõ ràng của dẫn tay trao,

Hoàn lương một kiếp thân vào cửa công.

 

Thúc Sinh lập mưu đón Thúy Kiều đi nghỉ mát ở vườn trúc rồi bắn tin về TúBà dọa kiện Tú Bà đã lừa mua con nhà lương thiện bắt đi làm đĩ (chiến) nếuTú Bà không cho chuộc Kiều (hòa). Tú Bà phải chịu nhận tiền và ký giấyhoàn lương cho Kiều.

 

Công tư hai lẽ đều xong,

Gót tiên phút đã thoát vòng trần ai.

Một nhà sum họp trúc mai,

Càng sâu nghĩa bể càng dài tình sông.

Hương càng đượm lửa càng nồng,

Càng sôi vẻ ngọc càng lồng màu sen.

 

 

ĐẤT BẰNG DẬY SÓNG

 

Nửa năm hơi tiếng vừa quen,

Sân ngô90cành biếc đã chen lá vàng.

Dậu thu vừa nảy gió sương91

Gối yên đã thấy xuân đường đến nơi.92

Phong lôi nổi trận bời bời,

Nặng lòng e ấp tính bài phân chia.

Quyết ngay biện bạch một bề,

Dạy cho má phấn lại về lầu xanh.

 

Thúc Ông về, thấy con trai đem một cô gái giang hồ về nhà ở thì nổi trậnlôi đình. Thúc Ông không những ngại (nặng lòng e ấp) về danhgiá nhà mình mà còn lo đối với nhà vợ cả của Thúc Sinh sẽ có chuyện lôithôi. Ông bắt Kiều phải về lại lầu xanh.

 

Thấy lời nghiêm huấn rành rành,

Đánh liều Sinh mới lấy tình nài kêu:

Rằng: 'Con biết tội đã nhiều,

'Dẫu rằng sấm sét búa rìu cũng cam.

'Trót vì tay đã nhúng chàm,

'Dại rồi còn biết khôn làm sao đây!

 

Có người còn đố chơi: Thúc Sinh làm nghề gì? Trả lời: làm thợ nhuộm. Vìnếu không thì nhúng tay vào chàm làm gì? Truyện Kiều đã được yêu mến và đivào đời sống người dân dưới những hình thức đố Kiều, bói Kiều, lẫy Kiều...vân vân.

 

'Cùng nhau vả tiếng một ngày,

'Ôm cầm ai nở đứt dây cho đành.

'Lượng trên quyết chẳng thương tình,

'Bạc đen thôi có tiếc mình làm chi!'

 

Thúc Sinh nhất định chết chứ không chịu đuổi Kiều về lầu xanh.

 

Thấy lời sắt đá tri tri,

Sốt gan ông mới cáo quỳ cửa công.

Đất bằng nổi sóng đùng đùng,

Phủ đường sai lá phiếu hồng thôi tra.

 

Thấy con trai cứng đầu quá, Thúc ông đi thưa với chính quyền.

 

Cùng nhau theo gót sai nha,

Song song vào trước sân hoa lạy quỳ.

 

 

HIỂU NGHĨA CHỮ THƯƠNG

 

Trông lên mặt sắt đen sì,93

Lập nghiêm trước đã ra uy nặng lời:

'Gã kia dại nết tơi bời,

 

Quan phủ mắng Thúc Sinh trước, nhưng chỉ mắng một câu thôi. Quay sang ThúyKiều, ông la rất nhiều:

 

'Mà con người thế là người đong đưa!

'Tuồng chi hoa thải hương thừa,

'Mượn màu son phấn đánh lừa con đen.

 

Gọi người con trai là 'con đen' 'dại nết' và như vậy bao nhiêu lỗiông mặt sắt đều đổ hết lên người con gái. Rõ ràng có sự thiên vị, khôngcông bình. Mặt ông, thật ra, cũng không 'sắt' bao nhiêu.

 

'Suy trong tình trạng bên nguyên,

'Bề nào thì cũng chưa yên bề nào.

'Phép công chiếu án luận vào,

'Có hai đường ấy muốn sao mặc mình:

'Một là cứ phép gia hình,

'Hai là lại cứ lầu xanh phó về!'

 

Kiều phải chọn một trong hai giải pháp: bị đánh, bị gông hoặc là trở lạilầu xanh. Kiều nhất quyết không trở về đời sống lầu xanh nữa:

 

Nàng rằng: 'Đã quyết một bề,

'Nhện này vương lấy tơ kia mấy lần!

'Đục trong thân cũng là thân,

'Yếu thơ vâng chịu trước sân lôi đình.'

 

- 'Dầu đục dầu trong thì thân con người vẫn là thân con người, ai cũngbiết đau như nhau. Con chọn hình phạt.'

 

Dạy rằng: 'Cứ phép gia hình!'

Ba cây94chập lại một cành mẫu đơn.

Phận đành chi dám kêu oan,

Đào hoen quẹn má liễu tan tác mày.95

Một sân lầm cát96đã đầy,

Gương lờ nước thúy mai gầy vóc sương.97

 

Với một người nhi nữ thì hình phạt kia quả thật là quá đáng! Nhưng cụNguyễn Du không nói thương Thúy Kiều mà lại nói thương Thúc Sinh:

 

Nghĩ tình chàng Thúc mà thương,

Nẻo xa trông thấy lòng còn xót xa.

 

Trong khi mọi người nhìn vào đều thấy cái khổ bị trừng phạt của Thúy Kiềuthì cụ lại nhìn thấy cái khổ của Thúc Sinh. Người thương của mình đang bịhình phạt thì mình rất đau khổ. Nhất là nỗi khổ đó lại do vì mình mà có!Đau còn hơn là chính mình bị gông cùm và đánh đập nữa!

 

Khóc rằng: 'Oan khốc vì ta,

'Có nghe lời trước chẳng đà lụy sau.

'Cạn lòng chẳng biết nghĩ sâu,

'Để ai trăng tủi hoa sầu vì ai?'

 

Cạn lòng là suy nghĩ và tiếp xử với sự việc xảy ra trong một ngày một cáchhời hợt, không biết quán chiếu sâu sắc. Vì vậy cho nên 'để ai trăng tủihoa sầu vì ai?' Lúc đau khổ xảy ra mới biết kiểm thảo, hối hận! Ngàyxưa vì mê quá, cho nên anh chàng chỉ nói: 'Để anh lo hết ! Em đừng sợ.'Anh hùng mà sợ gì! Nhưng đến lúc này ta mới thấy anh chàng chẳng anhhùng gì cả.

 

Phủ đường nghe thoảng vào tai

Động lòng lại gạn đến lời riêng tây.

Sụt sùi chàng lại thưa ngay,

Đầu đuôi kể lại sự ngày cầu thân:

'Nàng đà tính hết xa gần,

'Từ xưa nàng đã biết thân có rày!

'Tại tôi hứng lấy một tay,

'Để nàng cho đến nỗi này vì tôi!'

 

Ở đây chúng ta cũng thấy được nghĩa của chữ thương. Thương mà chỉ biếtnghe tiếng gọi của đam mê, không biết nghe tiếng gọi của trí tuệ thì mìnhsẽ làm khổ và gây thương tích cho người mình thương.

 

Nghe lời nói cũng thương lời,

Dẹp uy mới dạy cho bài giải vi,96

Rằng: 'như hẳn có thế thì,

'Trăng hoa song cũng thị phi biết điều!’

 

Đây là lần đầu tiên ông phủ mở lời khen Thúy Kiều. Định kiến của ông vềngười con gái xuất thân từ giới trăng hoa bắt đầu thay đổi.

 

Sinh rằng: 'Chút phận bọt bèo,

'Theo đòi và cũng ít nhiều bút nghiên.'

 

Được quan bắt đầu hiểu thì bên này chàng Thúc nức lòng, liền khoe: 'Dạ bẩmquan lớn. Em con tuy không có phước đức nhiều nhưng ngày xưa cũng đã đượcđi học. Khá giỏi văn chương." (Kiều giỏi lắm đó! Không phải thường đâu,bẩm quan lớn!) Bây giờ quan phủ đã bắt đầu có cảm tình với Kiều:

 

Cười rằng: 'Đã thế thì nên,

'Mộc già hãy thử một thiên trình nghề'.

 

Quan lớn chịu chơi: 'Hay lắm! Vậy thì bảo nó thử làm một bài thơ vịnh cáigông (một già) để ta xem thử tài học của nó đã tới trình độ nào (trình nghề)' Nghề ở đây là nghề văn chương. Trình kệ kiến giảicũng là trình nghề; những chuyển hóa mình đã đạt được sẽ xuất hiện trongbài kệ kiến giải.

 

Nàng vâng cất bút tay đề,

Tiên hoa trình trước án phê xem tường.

 

Nguyên bản Phong Tình Lục có bài thơ Kiều làm như sau:

 

Ngã dĩ mộc vi cừu

Hỷ khuyên sáo trung đắc xuất đầu

Phương viên già cái toàn thân xũ

Hà tằng mi vũ tu

Tọa tĩnh khả ưu

Khả linh lệ ngân lưu

Bất đáo sam hòa tụ.

Tạ Hiền Hầu, giao nhân cường hạng

Tái bất hứa phóng ca hầu.

 

Nghĩa là:

 

'Ta với cây gỗ là kẻ thù

Mừng vì nỗi trong vòng khuyên tròn được chui đầu ra

Xấu vì nỗi vuông tròn che khắp thân thế

Mày mặt chưa từng bị hổ thẹn

Như người ngồi dưới giếng đáng lo.

Thương thay vết dòng nước mắt

không chảy tới vạt áo và ống tay áo.

Kính tạ Hiền Hầu, bắt người phải cứng cổ

không cho lại mở họng hát ra.

 

Quan xem thơ rất cảm kích:

 

Khen rằng: 'Giá đáng thịnh Đường.99

''Tài này sắc ấy nghìn vàng chưa cân!

'Thực là tài tử giai nhân,

'Châu Trần còn có Châu Trần nào hơn!100

 

Hướng về cha của Thúc Sinh:

 

'Thôi đừng rước dữ cưu hờn,

'Làm chi lở nhịp cho đàn ngang cung,

'Đã đưa đến trước cửa công,

'Ngoài thì là lý song trong là tình,

'Dâu con trong đạo gia đình,

'Theo thì dẹp nỗi bất bình là xong!'

 

- 'Thôi ông hoan hỉ cho cả hai đứa!' Mặt sắt bây giờ không còn sắt đá nữa.Ông quan này là người có khả năng thưởng thức văn chương. Cái may của ThúyKiều là chỗ đó. Biết làm thơ đôi khi cũng hay! Rồi ông quan chịu chơi hơncòn cho xe ngựa đưa cặp vợ chồng này về và giúp phương tiện tổ chức đámcưới, chính thức hóa cho họ nữa:

 

Kíp truyền sắm sửa lễ công,

Kiệu hoa cất gió đuốc hồng điểm sao.

Bày hàng cổ xúy101xôn xao,

Song song đưa tới trướng đào sánh đôi.

Thương vì hạnh trọng vì tài,

Thúc ông thôi cũng dẹp lời phong ba.

 

Đó là thái độ mới của ông già chồng, chịu ảnh hưởng của thái độ quanhuyện. Thấy được đức hạnh và tài năng của Thúy Kiều nên ông đã chấp nhậnKiều như con dâu của mình. Trước đó ông đâu thèm ngó tới! Ông có một ýniệm: 'đây là một cô gái từ thanh lâu tới'; và chỉ có ý niệm đó nên thôi.Kế đến là sợ thế lực của quan Lại Bộ bên nhà vợ cả Thúc Sinh. Hành độngtrên căn bản sợ và thành kiến vì vậy ông đã không có khả năng thấy đượccon người của Thúy Kiều. Nhờ quan phủ mà bây giờ Thúc Ông đã thấy được đứchạnh và tài ba của Thúy Kiều. Ông hết giận không còn những câu chửi rủa,mắc nhiếc và lên án nữa.

 

Huệ lan sực nức một nhà.

Từng cay đắng lại mặn mà hơn xưa.

 

Hạnh phúc bây giờ lớn hơn vì con người đã trải qua những đắng cay, đaukhổ. Sau khi giận thì người ta lại thương nhiều hơn. Sau những khó khănthì tình người trở nên đậm đà.

CÁC SÁCH KHÁC
•   Con Sư Tử vàng của Thầy Pháp Tạng
•   Những truyện cổ Việt Nam mang màu sắc Phật Giáo
•   Tình Người
•   Nói với tuổi 20
•   Góp nhặt cát đá
•   Tự Tình Quê Hương
•   Hư Hư Lục 03
•   Hư Hư Lục 02
•   Hư Hư Lục 01
•   Truyện cổ Phật giáo tập 5
Thư viện hình ảnh
Video
Hôm nay ta về đây CLB Hoa Linh Thoại tham gia hội trại hè 2011 Đại lễ cầu an cầu siêu cho các nạn nhân động đất sóng thần Nhật Bản Phật Đản ca - Ca sĩ Võ Thu Nga Cuộc hành trình du lịch tâm linh tại vương quốc Campuchia 2011
Blog mới cập nhật
Đại học Hoa Phạm Đài Loan - Mùa hoa Tuyết
Thầy ơi, con đã nhận ra Thầy rồi!
Nhớ thầy Truyền
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao...
Hoa tháng Năm
Cổ phần công đức
Tôi mắc nợ ông Sáu
Đi tìm vũ khúc mùa hè
Mơ màng Phật dạy....
Lời thú tội của chị gái nhỏ nhen
Slide Powerpoint
Bài học cuộc sống Các ngôi chùa Việt Nam Lời Phật dạy Lời thì thầm của hoa Phật pháp Tổng hợp Vu Lan Báo Hiếu
CLB Hoa Linh Thoại
Bản quyền thuộc Website Hoalinhthoai.com © 2008 - 2026
Ghi rõ nguồn hoalinhthoai.com khi đăng tải lại thông tin từ website này