|
PHƯƠNG ĐẲNG
PHƯƠNG ĐẲNG; S. Vaipulya
Phương là vuông vắn, hoàn thiện. Đẳng là bình đẳng, giống nhau. Đồng nghĩa với phương quảng. Quảng có nghĩa là rộng lớn. Một số nhà Phật học cho rằng Kinh phương đẳng là kinh Đại thừa, bởi vì phương đẳng hay phương quảng, theo nghĩa bóng là hoàn thiện, rộng lớn. Theo tông Thiên Thai, thì thời kỳ Phương Đẳng là thời kỳ Phật giảng các Kinh Duy Ma Cật, Kim Quang Minh, Lăng Nghiêm, Lăng Già v.v… thời kỳ này kéo dài 8 năm từ năm 12 đến năm 20 kể từ năm Phật thành đạo.
PHƯƠNG ĐẲNG BỘ
Các bộ Kinh Phật thuyết trong thời kỳ Phương đẳng (x. Phương đẳng).
PHƯƠNG ĐẲNG TAM MUỘI
Một phép quán của Tông Thiên Thai, gồm cả ngồi thiền và đi kinh hành. Phép quán này được ghi trong quyển Phương đẳng tam muội hành pháp, do tăng sĩ Quán Đĩnh viết lại theo các bài giảng của Đại sư Trí Khải.
PHƯƠNG ĐẲNG THỜI
Theo thuyết phán giáo của Tông Thiên Thai, chia quá trình thuyết pháp của Phật làm năm thời kỳ, thời kỳ phương đẳng kéo dài 8 năm từ năm 12 đến năm 20 kể từ năm Phật thành đạo.
|