|
THƯỜNG LẠC NGÃ TỊNH
THƯỜNG LẠC NGÃ TỊNH
Bốn đức của Chân tâm: Thường là không thay đổi, không sinh diệt.
Lạc là không yêu ghét, một niềm vui siêu thế.
Ngã là tự do tự tại.
Tịnh là trong sạch, không bị ô nhiễm, dù là sống giữa đời thế tục.
Theo Đại thừa, thường, lạc, ngã, tịnh cũng là bốn thuộc tính của Niết Bàn. Trong kinh Phật, khi nói chấp thường, tức là nói sự mê chấp của thuyết Thường trú luận. Đối từ là đoạn diệt luận, một thuyết chủ trương ngược lại cho rằng, khi người chết, là hết tất cả, không còn gì nữa.
|