Hôm nay mới đọc bài bạn viết. Đọc xong cũng buồn. Nhưng mình có nghe bài Không Tên số mười của Vũ Thành An, tác giả đã sửa lời lại sau 20 năm. Mình nghĩ có lẽ nói lên nỗi lòng chung của những ai có một người không trọn, mà luôn gởi lời chúc lành theo bước đi của ngừơi đó.
Mình ghi lại đây lời bài hát đó.
“Nhớ rất nhiều câu chuyện đó
Ngỡ như là vừa hôm qua
Tôi uớc ao có một ngày gặp lại em, hỏi chuyện em lần cuối cùng
Vẫn con đuờng, con đuờng cũ
Vẫn ngôi truờng, ngôi truờng xưa
Mưa vẫn bay như hôm nào
Người ở đâu mình ở đây bạc mái đầu
Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó chắc qua bao lênh đênh
Bao gập ghềnh có làm héo hắt, có làm phai úa nét môi đẹp ngày nào?
Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình đã thành đôi lứa, chắc gì ta đã, thoát ra đời khổ đau.
Nếu không còn gặp lại nữa, giữ cho trọn ân tình xưa
Tôi gửi em lời cầu nguyện, đuợc bình yên đuợc bình yên về cuối đời.”