Ngũ chủng tán loạn là tâm chúng sanh có năm thứ tán loạn, bao gồm như sau :
1. Tự nhiên tán loạn : Tự nhiên nó tán loạn. Cái tự tánh của năm thức chẳng giữ được, theo đuổi ngoại cảnh, niệm niệm chẳng dừng.
2. Ngoại tán loạn : Bề ngoài tán loạn. Ý niệm rong ruỗi vọng động, theo đuổi ngoại cảnh tâm thức khơi ra sự phân biệt mọi thứ.
3. Nội tán loạn : Bên trong toán loạn. Tâm luôn náo loạn, chẳng giây nào tạm ngừng niệm niệm dời đổi, chuyển động không định tĩnh.
4. Thô trọng tán loạn : Tán loạn rất thô tháo nặng nề. Chấp giữ các pháp, khởi thấy biết sai lầm mọi sự nên không giải thoát được.
5. Tư duy tán loạn : Trí suy nghĩ tán loạn, buông bỏ Đại thừa tưởng nghĩ Tiểu thừa, chẳng định tĩnh.
Hành giả khi tu niệm tâm luôn náo động, suy nghĩ mong lung, chẳng dùng trí tán tưởng chánh lý, nên mãi rong ruỗi theo vọng niệm đảo điên, khiến tâm chẳng an.