Ngũ minh lànăm môn học xưa của ẤN Độ, nhờ đó mà trí huệ phát triển. Đây là môn học mà người nội Đạo ( trong Đạo Phật ) và ngoại Đạo đều cần phải học. Ngũ minh còn gọi là Ngũ minh xứ :
1. Thanh minh : Thuyết minh về ngôn ngữ văn tự, giống như ngôn ngữ văn tự học.
2. Công xảo minh : Thuyết minh về mọi công nghệ, kỹ thuật, toán pháp, lịch số….
3. Y phương minh : Thuyết minh về phương pháp trị bệnh giống như y học vậy.
4. Nhân minh : Thuyết minh về lẽ chánh, tà, chân, ngụy. Đó là luận lý học như logic học của ngày nay vậy.
5. Nội minh : Thuyết minh về tôn chỉ học phái mình, như Phật giáo lấy Kinh, Luật, Luận làm nội minh.
Minh có nghĩa là thuyết minh, chứng minh, Minh còn gọi tên khác của trí vì vậy mà các môn học trên được gọi là minh.
Kinh TâmĐịa Quán Phẩm “ Ba La Mật “ có đoạn : “ Hàng trí giả các Bồ Tát thường thíchnghe những pháp sâu nhiệm, tâm sanh khát ngưỡng không hề biết chán, các Ngài biết phân biệt lý nhị đế, dứt trừ nhị chướng, thông suốt ngũ minh, thuyết các pháp yếu, giải quyết mọi đều nghi vấn vậy.”