|
Sương đêm thắm đượm bên thềm
Trăng lên đầu núi mây phiền não giăng
Ai đang quét lá gom trăng
Ai người đối trị lăng xăng chập chùng
Đêm nghe sóng vỗ muôn trùng
Ta như giọt nước tận cùng đại dương
Mênh mông sóng biển vô thường
Thuyền ai xuôi ngược trùng dương mịt mùng
Dấu chân trên cát nghìn trùng
Mai kia rồi sẽ nhạt cùng hư vô
|