Hình ảnh Thầy và ngôi chùa Xuân Thọ hiện ra. Lòng tôi trào dâng cảm xúc. Người Thầy kính yêu của tôi đó, ngôi chùa thân thương của tôi đó. Ôi, thương và nhớ quá đi mất. Hình ảnh Thầy đang ở trước mắt tôi nhưng Thầy giờ thì đâu rồi? “Sắc sắc, không không ”đó ư? “Có” đó mà cũng “không” đó, “không” mà đang “có” đó ư?_ Nếu Thầy của tôi hiện giờ “không” còn nữa, vậy hình ảnh nào của Thầy đang “có” đây? Còn nói hình ảnh Thầy đang “có” đây, vậy cái “có” hiện hữu của Thầy đang ở đâu?_ Vô thường, sinh diệt_Cảm xúc của tôi cũng đang sinh diệt quá chừng đây: nhớ thương, ngậm ngùi, nuối tiếc không xiết kể. Tim tôi thắt lại từng cơn. Nhớ Thầy quá, làm sao còn nhìn lại được từ dung của Thầy bằng xương, bằng thịt, làm sao còn được nắm lấy bàn tay Thầy, xoa dầu cho Thầy mỗi khi Thầy mỏi người, đau nhức.

Chỉ mới hai năm trước đây thôi, đi đâu xa về, dù mệt mỏi thế nào, tôi cũng phải chạy xe ra chùa thăm Thầy trước, để được tâm sự với Thầy, chuyện vui, chuyện buồn của chuyến đi xa. Thế mà bây giờ, chùa xưa còn đó mà Thầy thì biền biệt.

Tôi đang ở đây, quê hương xa vời vợi, vậy mà, nhắm mắt lại, tôi vẫn hình dung dễ dàng con đường quen thuộc, chạy từ nhà ra chùa cách trên bảy cây số mà thường ngày tôi vẫn ra thăm Thầy. Và cũng nhớ làm sao, những chiều đầy gió, chở cậu em bị bệnh tâm thần của tôi ra chùa trong tiếng gió, tiếng máy xe quyện vào nhau, tạo nên một âm thanh nôn nả suốt buổi đi về. Chính cái âm thanh nôn nả này đã ám ảnh làm tôi nao lòng đến ngậm ngùi suốt mấy năm qua, khi tôi cùng cậu em cũng chiều chiều ra chùa, nhưng không phải thăm mà để thắp hương cho Thầy sau khi Thầy mất.

Đâu rồi cái hình dáng gầy gầy của Thầy trong bộ đồ lam hay nâu mà cứ mỗi trưa hè nóng nực, Thầy nằm thong dong trên chiếc võng treo dưới tán cây nhãn sum sê trước nhà trù của chùa, hay ngả mình trên chiếc ghế dựa, mắt lim dim, niệm Phật trong những buổi chiều gió mát hiu hiu. Sau Thầy mất, mỗi khi buồn, tôi chạy xe ra chùa, ngồi một mình dưới gốc nhãn mà nghẹn lòng nhớ Thầy.

Vào những đêm rằm, tôi cũng rất thích ra chùa, đứng bên tháp Thầy, giữa không gian tĩnh mịch, tháp Thầy lúc này được thấm đẫm trong một màu sáng trong veo, lóng lánh của trăng , trông trở nên lung linh , huyền ảo nhưng không thiếu vẻ uy nghi cạnh những cây, những hoa, làm cảnh trí ở đây đẹp như tranh vẽ; càng nhìn, càng thấy nao lòng , nhớ Thầy không xiết kể. Làm sao níu lại thời gian để được có Thầy trong nỗi nhớ ngập lòng này. Với tâm trạng đó, tôi có làm bài thơ "Tìm đâu dấu Hạc" để dâng Thầy, trong đó có 4 câu:

Trăng lên ngoài tháp mới
Kim cổ gặp lúc này
Con nhìn trăng và hỏi:
_Lưu bóng Thầy còn chăng?
Còn chứ! Thầy vẫn còn, còn mãi trong trái tim các đệ tử chúng con ở ngôi chùa Xuân Thọ thân thương này. Nhớ Thầy, con sẽ noi gương Thầy mà lập hướng đi cho mình: mong cầu giải thoát.
_Thầy ơi, giúp con tròn hạnh nguyện!

San Jose, 11h35, ngày 5/6/08
TÂM QUẢ