Đức Phật là Bậc Giác ngộ, đã đạt được Niết bàn. Ngài đã giúp chúng ta có được ánh sáng giác ngộ, hiểu được ý nghĩa Niết bàn là tối hậu của người tu, mà Đại thừa gọi là Chơn-tâm, Phật tánh, Bản-lai-diện-mục. |
Trong tám cách thức thọ giới cụ túc này, Thiện lai tỳ kheo là cách thức đầu tiên được Đức Phật dùng để truyền giới cho những vị đại đệ tử. Đây là cách thức đơn giản nhất và chỉ có Đức Phật mới truyền giới bằng cách này. |
|
| |
Phật tại “Tâm”, không phân biệt “Tướng” - xuất gia tại gia, nam nữ, đẹp xấu, giàu nghèo. Phật Tâm không cố chấp, không phiền, không giận, không trách. Ai tôn kính, ai không tôn kính cũng chẳng khác gì nhau, chính là nghĩa pháp môn bất tùy phân biệt. Tâm Phật là tâm bình đẳng, thanh tịnh tuyệt đối. Lòng từ bi của Chư Phật là vô ngã vị tha, thương chúng sanh như cha lành thương con. |
Kinh Bát Nhã Ba La Mật Đa là bài kinh ngắn, chỉ 260 chữ nhưng ý nghĩa thâm thâm vi diệu. Bài kinh mở đầu bằng đoạn :”Quán tự tại bồ tát hành thâm bát nhã ba la mật đa thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhứt thiết khổ ách”. |
Bản-thể-của-Phật còn gọi là Như Lai Tạng, Phật Tính, Pháp Giới, Chân Như... (tiếng Phạn là Tathagatagarbha), là một khái niệm quan trọng của Đại Thừa Phật Giáo. |
Giấc mộng thứ tư, Bồ Tát mơ thấy từ bốn hướng bay đến bốn loại chim, màu xanh, màu đỏ, màu xám và màu vàng. Khi chúng đậu trên chân của Bồ Tát, tất cả chúng đều chuyển thành màu trắng. |
Ước rằng đóa hoa màu hồng thắm đều cùng được cài lên áo tất cả các bạn, không phân biệt, vì Cha Mẹ của tôi và Cha Mẹ của bạn luôn luôn hiện hữu. Đó là ý nghĩa: “Cho Trọn Niềm Vui Trong Mùa Vu Lan”. |
Phật Giáo đặt chân vào Âu Châu chưa đầy một thế kỷ và quyển sách thì cũng được viết cho người độc giả phương Tây, thế nhưng sau khi đọc qua thì quyển sách dường như cũng gợi lên cho chúng ta một vài suy tư nào đó khi quay nhìn về Á Châu, nơi mà Phật Giáo đã hiện diện từ hằng ngàn năm trước. |
Phương tiện thiện xảo được đề cập đến trong nhiều kinh sách Đại thừa, và có ba bản kinh nhấn mạnh khái niệm này là Pháp Hoa, Duy Ma Cật và Thiện Phương Tiện. Ở đây tôi chỉ sẽ tìm hiểu khái niệm phương tiện nơi ba bản kinh này. |
Ở Miến Điện, một đất nước phát triển mạnh về thiền, hành giả có thể tuỳ theo cơ duyên của mình mà trải nghiệm và cảm thấy thích hợp với trường phái nào: (i) Niệm thân: theo phương pháp của Cố HT. Mahāsi, HT. Paṇḍita, HT. Chanmyay; (ii) Niệm thọ: theo phương pháp của Thiền sư Goenka; (iii) Niệm tâm: theo Cố HT. Shwe-oo-min, Sư Tejaniya; và (iv) Niệm pháp: theo Cố HT. Mogok, Cố HT.Monle. |
|
|
|