Giờ ngồi đây, với bài thơ ấy trên trang tập em chép lại. Em cũng không biết mình chép nó tự bao giờ. Vô tình lật lại, em thấy, em nghĩ và một chút suy tư. |
Những ngày ấu thơ, ta nằm dài trên những ngọn đồi đầy hoa cỏ, ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh thẳm nơi có những áng mây đầy màu sắc, hình dáng bay lửng lơ thong dong. Ta thích ngắm những đám mây! Đám mây sao mà đẹp đến thế! Những đám mây trắng tinh nhưng những bông tuyết lấp lánh, đám mây vàng cuộn tròn như lá chín mùa thu, đám mây tía là đà như khói lam chiều tỏa ra từ gian bếp nhà tranh của mẹ. |
|
| |
Em sẽ đi về muôn lối để tìm gặp lại chị như ngày xưa, dù rằng con đường đi sẽ rất xa nhưng sẽ rất gần nếu chỉ cần một phút chị nghĩ về tụi em. Cuộc đời này như một giấc mộng, danh lợi cũng chỉ là phù du, trần gian là nơi ở trọ, bỗng chốc rồi cũng hóa hư không mà thôi… |
Chiều nay ánh trăng đã lưng chừng trời khi ánh chiều chưa tắt hẳn. Tôi vẫn thích nhìn sự gặp gỡ giữa mặt trăng và mặt trời. |
Hôm qua bạn bảo với tôi, “nếu viết tiểu luận không có trích dẫn thầy sẽ bảo bạn viết tản văn”. Bạn cười sau câu nói đó, tôi cũng cười. |
Nếu không miên mật, hành trì, chạy theo việc xây dựng chùa to, Phật lớn, đạo tràng có nhiều \"đại gia\" \"tài trợ\" thì sẽ không có thời gian tu tập, \"tâm bị động\" sẽ trở thành gánh nặng. Người tu rất dễ bị hư hỏng vì sự cung kính cúng dường. |
Những bức ảnh chân thật nhất với những nét đẹp bình dị về cuộc sống được trưng bày trong cuộc triển lãm mang tên “ Xuân yêu thương” như thay lời tác giả nhân ngày đầu Xuân chuyển thông điệp về tình yêu thương đến muôn nơi. |
Ông bảo, có người đã đúc kết rất đúng rằng: Đại gia thì cũng chỉ ăn được 3 bữa cơm một ngày thôi, cái khác biệt biệt là họ sẽ để lại cái gì cho đời. Và cái để lại đó, nếu nó thực sự đáng quý, thì cũng chẳng cần khoa trương, nó vẫn quý. |
Tôi nghe lòng nhẹ nhõm một chút, phát khởi niềm vui khi có những bản kinh ngắn nhắc nhở, rơi vào tâm thức khô cằn vì những vết thương va chạm trong cuộc sống đời thường. |
Vô lý và vô nghĩa là những lời để tự nhắc với mình, để thấy mọi chuyện không có cái cớ để tồn tại. |
|
|
|