Thơ - Văn mới cập nhật
Xuân Thi
Cảm Tác Nỗi Lòng Lưu Dân
Cảm Ơn Cuộc đời
Chúc Mừng Năm Mới 2018
Dòng ĐỜI
Tâm Thiền
Chuông Ngân
Kính mừng Phật Đản
Anh không chết đâu em
Kiếp này
Thông tin bình chọn
Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
00:05, Wednesday.February 04 2026
Vầng Thái dương và những Pháp thoại sau cùng về Pháp môn Tịnh Độ
Xá Lợi của HT.Thích Ấn Nghiêm
 
Tôi trải chiếu dưới thềm gần gường Thầy Ấn nghiêm để dỗ giấc sau mấy đêm mất ngủ - Bây giờ là 1 giờ khuya rạng ngày 23/3/2005 (tức là ngày 14 tháng 2 âm lịch - Ất Dậu). Vừa mới thiếp đi một chút thì lại giựt mình ngồi dậy trông chừng vì những tiếng rên khẽ của Thầy.
Đêm rồi bịnh tình của Thầy càng lúc càng bức phá nặng với những cơn đau tưởng chừng như xé ruột. Gia huynh cứ nhìn tôi mà lắc đầu, cắn chặt môi, cố ém lại tiếng rên từ cổ họng, lâu lâu như không chịu nỗi mới mở miệng buông nhẹ tiếng “CHẾT” và lịm đi từng chặp.
Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến những cơn đau “thấu trời xanh” của người bị ung thư dạ dày. Huống chi gia huynh tôi lại còn mang thêm chứng đau tim nguy hiểm nữa. Sức chịu đựng của người tu hành quả thật phi thường. Thầy từ chối cả những viên thuốc giảm đau mà chỉ chấp nhận cho đưa dưỡng khí qua đường mũi để trợ hơi thôi.
Cơn đau từng chặp kéo dài trong khoảng một tiếng rưởi đồng hồ rồi cũng thưa dần sau những lần thanh tẩy tại chổ những cặn bã còn lại trong người qua các đường bài tiết. Thầy cũng đã từng chịu đựng những cơn đau thắt ruột như vậy để chạy đua với thời gian, hoàn tất việc giảng dạy và gửi gắm các đệ tử của mình.

Hòa thượng Thích Ấn Nghiêm dặn dò các đệ tử và giảng bài pháp cuối cùng cho Tăng Ni và Phật tử về pháp môn niệm Phật.

Tại chùa Xuân Thọ “nho nhỏ xinh xinh” này có số Tăng chúng là sáu người từng  theo thọ pháp Thầy Ấn Nghiêm với tư cách là Y chỉ sư. Hiện thời một là Đại đứcThích Quảng Lợi đang học tại Học Viện Phật giáo TP.HCM; một là Đại đức Thích Lệ Tâm đã tốt nghiệp Cao đẳng Phật học tại Cần Thơ; một là Đại đức Thích Hồng Nhã. Còn ba chú là Huệ Quang, Huệ Tâm và Huệ Nhứt hiện đang là Tăng sinh của trường Trung Cấp Phật Học TP.HCM.
Thầy Quảng Lợi đã có lần nói với tôi về những ưu tư của sư phụ mình đối với chúng đệ tử đang trong thời kỳ tiến tu với bao nhiêu vất vả giữa những môi trường mà ở đó đã sẵn kết chằng chịt những vọng động từ trong bản năng tam độc của con người. Thời đại nào cũng có những điều bất hạnh đó - Sư phụ Ấn Nghiêm nói - nhưng các thế hệ tiền bối thật sự may mắn gấp nhiều lần chúng ta. Các ngài rất ít khi phải đối diện với những hiện tượng ô trược, nhiễm trùng dày đặc từ nơi đô hội đến chốn thâm nghiêm. Nói cho cùng thế hệ của sư phụ khó tu hơn các vị Thầy, Tổ trước, nhưng lại dễ hơn các con bây giờ. Càng đi sâu vào thời kỳ mạt pháp lại càng khó tu khó đắc. Do đó sư phụ thương và lo nhiều cho các đệ tử của mình là vậy.
Từ lâu, Ngài cũng đã chắt chiu trích ra từ số tịnh tài hiếm hoi (do thân bằng quyến thuộc cúng dường riêng cho nhu cầu trị bịnh và di chuyển xe cộ của mình) để yểm trợ phần nào học phí của chúng đệ tử mà không phải đòi hỏi nhiều ở ngân quỹ vốn eo hẹp của chùa. Ngài còn khuyến khích chúng đệ tử ngoài việc tu học hằng ngày phải quán sát thân ngũ uẫn giả huyễn của mình, để xả ly ngũ dục và phải cố gắng tri túc theo lời Phật dạy để thăng hoa đời sống Tăng lữ trước mọi người.
. . .
Thầy Ấn Nghiêm thiếp đi một lần nữa sau cơn đau lúc ba giờ sáng, rồi lại tỉnh dậy sau đó hai tiếng đồng hồ giữa những hồi chuông công phu sớm của chư Tăng. Khi nhìn sang thấy tôi đã đổi chỗ nằm và đang phe phẩy chiếc quạt giấy trên sofa, Thầy đưa tay ra dấu muốn uống nước. Sẵn bình trà còn ấm, tôi rót nước đem lại và hỏi:
- Thầy đã đỡ chưa?
- Có khá hơn. Chú lấy ghế ngồi đây cho tôi nói chuyện này. Bây giờ mấy giờ rồi?
- Mới có năm giờ sáng. Còn sớm, Thầy ngủ tiếp đi.
- Phải hôm nay là 14 tháng 2 âm lịch không?
- Dạ phải.
- Vậy ngày mai là ngày Rằm tháng hai, vía Đức Thích Ca nhập Niết Bàn. Phải chi đi được thì đúng lúc quá.
- Sao Thầy cứ quan tâm đến cái chết làm chi vậy? Theo em thấy ngày nào lại chẳng được. Duyên nghiệp chưa buông thì làm sao Thầy đi được?
- Thì mơ ước một chút cho vui vậy mà. Biết đâu bữa nay tôi “tịch” thì sao?. Nói xong Thầy nhìn tôi mỉm cười. Tôi nói:
- Sáng nay, trông Thầy an nhiên quá. Chắc Thầy chưa thể gặp Phật được đâu. Em nghĩ là Đức A DI ĐÀ chưa chịu tiếp Thầy.
Tôi nói đùa và Thầy trả lời ngay:
- Rồi cũng gặp Ngài thôi. Chú biết không, mới hồi nảy đây tôi lại thấy mặt trời lần nữa. Nhưng lần này có đến hai mặt trời to lớn vô cùng, tỏa ánh sáng rực rỡ cả một vùng trời mênh mông bát ngát. A DI ĐÀ Phật, tôi có niềm tin vững chắc là hôm nay nhứt định sẽ vãng sanh.
Quảng Tựu tôi lúc này tư tưởng hơi lộn xộn, không cân bằng được cảm giác. Vừa thương buồn khi nghĩ đã gần đến lúc phải vĩnh biệt huynh đệ tình thâm, lại vừa có chút hỉ lạc vì dự biết gia huynh chắc chắn sẽ vãng sanh Cực Lạc, không uổng một đời công hạnh huân tu Tịnh Độ. Dầu vậy, do tánh hiếu kỳ nên lại muốn biết rõ ràng hơn về những gì Thầy đã thấy trong giấc mơ vừa rồi, Thầy nói ngay:
- Tôi thấy Mặt Trời mọc ở phương Đông, rồi thêm một cái nữa ở phương Tây. Rõ ràng hai mặt trời như hai quả cầu vĩ đại đang xoay tròn và tự chúng di chuyển vào hướng trung tâm cho đến khi ở sát cạnh nhau. Tôi thấy rõ từng tia sáng như ánh hào quang màu sắc đẹp lộng lẫy như cầu vồng phóng nhanh như chớp về phía tôi, tưởng chừng có thể nắm bắt được. Lúc đó, tôi cảm thấy mình thật nhẹ nhàng, khỏe khoắn, lại mát rượi như đang ở trong phòng có máy lạnh. Đặc biệt về phía Tây Nam của mặt trời, phía Tây bổng nhiên bùng lên ánh sáng chói chang rực rỡ lạ thường, có tiếng Đại hồng chung điểm theo. Tôi tỉnh dậy vừa lúc thấy chú đang nằm quạt bên ghế nệm. Té ra trời đã sáng và đến giờ chùa công phu sớm.
Tôi lắng nghe và nhớ rõ từng lời Thầy kể. Giọng nói tuy có khàn đục, hơi thở ngắn ngủi có khi phải ngừng lại giữa chừng để lấy hơi, nhưng từ miệng của vị giáo thọ chiếc lưỡi vẫn còn linh hoạt diễn bày niềm tin tuyệt đối của mình nơi pháp môn Tịnh Độ. Và Thầy hỏi tôi tiếp:
- Chuyện tôi kể nãy giờ chú nghĩ sao?
- Dạ hoàn toàn tin tưởng. Nhứt định Thầy sẽ vãng sanh.
- Nhưng tin ở lý hay ở sự? Nếu tin ở lý thì chuyện tôi kể, chú có thể bảo rằng đó là pháp “Duy Tâm Tịnh Độ” (theo lý giải của một số vị ở Thiền tông) là do bởi tôi thường quán tưởng về Tịnh Độ thì hào quang Tịnh Độ sẽ hiện ra trong tâm thức tôi qua giấc mơ, chớ thật sự không có Tịnh Độ, tức là cõi nước Cực Lạc của Đức Giáo chủ A DI ĐÀ. Còn như tin ở sự - thì tức là tin “vô điều kiện” vào lời Phật dạy trong kinh cho biết là thật sự có cõi nước Cực Lạc ở phương Tây. - Chú có tụng và có nhớ đọan kinh đó không?
- Dạ có đọc tụng nhưng không nhớ.
- Không nhớ cũng không sao. Miễn có đọc tụng thường xuyên là tốt. Đây, đầu tiên Kinh A DI ĐÀ có câu như thế này: “Nhĩ thời Phật cáo Trưởng lão Xá Lợi Phất: “Tùng thị Tây phương quá thập vạn ức Phật độ, hữu thế giới danh viết Cực lạc kỳ độ hữu Phật hiệu A DI ĐÀ.Kim hiện tại thuyết pháp”… Nhớ câu Kinh này rồi chớ gì? Vậy chú có tin không?
- Dạ lời Phật dạy trong Kinh phải tin chớ!
- Chưa chắc đâu. Tin như vậy có khi là chính mình tự cưỡng ép theo Kinh, chớ thực sự chưa tin lắm phải không? - Vì chính mình chưa tng đến x Cực Lạc hoặc là chưa bao gi được “giác linh” nào trong số người thân yêu của mình đã chết về “báo mộng” là họ đã vãng sanh Tịnh Độ rồi. Như vậy thì cả hai thái độ tin bằng lối suy diễn và cưỡng ép đó đều là gượng gạo, không thích đáng với mục đích cầu sanh Tịnh Độ của mình. Phải chánh tư duy bằng trí tuệ kìa. Chú hiểu chưa?
- Chính em lâu nay cũng như mọi người đều căn cứ vào Kinh sách, thấy Đức Thích Ca giới thiệu Tây phương Cực Lạc thế giới của Đức Di ĐÀ thì tin và thực hành theo. Vì các Ngài đều là bậc Chánh đẳng Chánh giác không lẽ dối gạt chúng sanh sao? Lại vừa sách vở xưa và nay cũng có ghi lại bằng chứng nhiều Phật tử đã vãng sanh qua pháp môn trì danh niệm Phật.
- Chú có tin lời Phật dạy: “Vạn pháp do tâm tạo không?”
- Dạ 100%
- Vậy thế giới Ta Bà mình đang sống đây đã biết là uế độ do tâm của chúng sinh hiện bày theo nghiệp lực chung (tức là cộng nghiệp) của tất cả mọi người, mọi loài. Đây là đất chúng ta tập trung để rồi chia nhau thọ nhận theo lịnh của ông Chủ Nghiệp Quả. Tốt xấu - lành dữ - nhiều hay ít là do tam nghiệp Tham Sân Si nặng hay nhẹ từ ngàn muôn kiếp vô minh. Thế thì trên đây mình đã thừa nhận uế độ Ta Bà này (do tâm tạo) là có thật trước mắt 100%, vậy tại sao lại không theo nguyên tắc đó mà thừa nhận thế giới Tịnh Độ Cực Lạc kia là có thật 100% ở phương Tây để nhắm đích mà về nơi “4 mùa hoa trái xinh tươi đất lành chim đậu”? - Xứ sở đó là cõi nước trang nghiêm, trong sạch toàn mỹ cho tất cả những ai lập hạnh tu theo pháp môn Tịnh độ, dùng tâm này niệm Phật để thành Phật, để rồi vị lai sẽ mang Tâm Phật đó để cứu độ chúng sanh khắp mười phương ba cõi - Lập hạnh như vậy tức là đã phát tâm Bồ đề (tức Tâm Phật).
Nói đến Phật tâm, Phật trí thì vô lượng, vô biên, vô ngại. Năm ngoái chú có gởi thư về cho tôi biết là các khoa học gia ở Mỹ đã dùng viễn vọng kính chụp hình được hàng ngàn thiên hà mới mọc ở một góc trời với những hình dạng khác nhau. Có cái hình tròn, có cái hình xoắn, có cái bầu dục, có cái hình trụ v.v.. đủ màu sắc, lớn nhỏ các cỡ. Thật ra thì điều này không phải là mới mẻ gì, mà chính trong kinh Hoa Nghiêm và Lăng Nghiêm từ 2500 năm trước Đức Thích Ca, Đức Phổ Hiền, Đức Quán Thế Âm đã từng nói đến là: trong vũ trụ hằng hà sa số thế giới có hàng trăm muôn ức mặt trời, mặt trăng. Lại có rất nhiều thiên hà mang hình dạng khác nhau: hoặc như hình nước xóay, hình xoắn ốc, hình bán nguyệt, hình trục bánh xe, hình bảo hoa xoay tròn, hình trái nấm v.v..
Chú biết không, những phát minh của khoa học ngày nay dù có mới mẻ đến đâu cũng chỉ là những cái thấy biết sau cái thấy biết tận gốc rễ của Chư Phật, BồTát. Những gì khoa học nói gần đây, chỉ là những “chiếc lá kiến thức” lẻ loi nằm trong bàn tay của Đức Phật, mà không thể nào so sánh được với cả "rừng lá trí tuệ” mênh mông của Ngài. Thế nên Tây Phương Cực lạc thế giới cùng với hằng hà sa Phật quốc khác cũng không nằm ngoài tri kiến Phật. Nếu chú tin được kiến thức trễ tràng của khoa học mới đây, thì đối với “Thánh trí vô tận nhiệm mầu” của Chư Phật và Bồ Tát xưa kia, chú lại càng phải hết dạ cúi đầu tín phục vạn lần hơn để từ đó mà hướng tâm huân tu giải thoát. Nên nhớ trong kinh Pháp cú có dạy: “Tâm dẫn đầu mọi pháp, Tâm làm chủ, Tâm tạo tác”.
Đến đây Thầy hỏi tôi:
- Có còn hỏi gì nữa không, kẻo không còn dịp hỏi nữa.
Tôi thành thật nói về cái tâm nhiều lúc vẫn còn tán loạn của mình. Nếu không trị dứt được làm sao vãng sanh.
Thầy nói:
- Tổ Thiên Thai ngày trước có dạy, người tu Tịnh độ cũng phải có ba thứ phước đó là:
1. Hiếu dưỡng phụ mẫu, phụng sự sư trưởng
2. Thọ trì tam quy ngũ giới
3. Phát tâm Bồ đề, tin sâu nhân quả. Ngài gọi ba thứ trên là “Tán thiện”
Tán thiện là bỏ ác làm lành, đồng thời với ba món tư lương là Tín - Hạnh - Nguyện được gọi là “Định thiện”. Người có sẵn cả hai món Tán thiện và Định thiện này thì dù tâm mình có tán loạn cũng còn chỗ sở cầu sở đắc, ít ra thì cũng được đới nghiệp vãng sanh, không lo đọa vào đường dữ nữa.
Dường như để trấn an thêm cho tôi, Thầy nói tiếp: “Đừng nghĩ rằng niệm Phật mà vọng tưởng nhiều thì niệm hoài cũng vô ích. Xưa Ngài Linh Phong dạy, chỉ cần có tín tâm chuyên nhứt, nguyện lực chí thiết thì tuy còn vọng tưởng vẫn được Hạ phẩm hạ sanh. Vậy đừng nao núng, cứ siêng năng trì danh niệm Phật tất sẽ toại nguyện vãng sanh.”
Đã cảm nhận được triệu báo chia ly, hai chúng tôi đều thấy cần phải nói cho nhau nghe những điều chưa nói, để em học hỏi thêm và để anh dặn dò sách tấn. Thầy Ấn Nghiêm giảng giải cho tôi nghe hơn cả tiếng đồng hồ mà vẫn không để tâm gì đến sức lực của mình đang từng hồi suy kiệt.
Tôi có cảm tưởng đây là bài pháp cuối cùng về pháp môn Tịnh độ của bào huynh dành cho tôi như món quà tinh thần vô giá cho đứa em duy nhứt của mình vẫn còn ngây ngô trên đường giải thoát.
…………………
12giờ30 phút trưa cùng ngày 23/3/2005, chùa im lặng nghỉ ngơi. Tôi đang ngồi đọc sách bên bàn nước thì có tiếng Thầy gọi nhỏ: “Quảng Tựu, tôi mệt quá!” Tôi bỏ sách chạy lại nhìn Thầy đang thở gấp bằng miệng, mắt nhắm kín. Khi nghe tôi hỏi : “Thầy mới kêu Quảng Tựu phải không?”. Thầy chỉ mở mắt một giây nhìn tôi rồi khép lại như cũ. Tôi đưa ngón tay trước mũi để thăm dò hơi thở. Quả thật Thầy đang bị nghẽn và cố thở bằng miệng… Cơn hấp hối đến rồi, mạng căn của người chỉ còn là “Sợi chỉ mành treo chuông!”
Gia đình chúng tôi với các cháu vẫn chuẩn bị sẵn tư tưởng từ trước. Chúng tôi bình tĩnh chấp tay niệm lớn: Nam mô A Di Đà Phật, cốt để báo động cho mọi người. Lập tức Tăng chúng, Phật tử vội vã chạy đến. “Đồng thanh tương ứng” chỉ trong phút chốc tiếng niệm Phật đã vang lên. Quý Thầy vừa niệm Phật vừa đi chỉnh đốn lại y hậu để làm lễ hộ niệm. Tôi khoác vội chiếc áo tràng lam đem sẵn theo mình, quỳ xuống nói bên tai gia huynh những lời sau đây:
- Nam mô Tây phương Cực lạc Thế giới tiếp dẫn Đạo sư A Di Đà Phật. Đây là lúc Hòa thượng Ấn Nghiêm thâu thần thị tịch nương vào hào quang vô lượng thọ của Như lai Giáo chủ Tây phương Cực lạc và oai lực Thánh chúng mười phương để thẳng bước về miền Tịnh độ. Toàn thể chúng Tăng đệ tử, môn đồ pháp quyến cùng Phật tử chùa Xuân Thọ xin thành tâm đảnh lễ Hòa thượng và nhứt tâm cầu nguyện Ngài cao đăng Phật quốc. Xin mãi ghi nhớ ân sâu hoằng truyền Chánh pháp, giáo dưỡng Tăng tín đồ tu học pháp môn Tịnh độ, kiến tạo thắng tích Già Lam để lại cho các thế hệ hậu lai được ân triêm công đức của Ngài. Cầu xin Hòa thượng sau khi đắc quả bất thối, xin Ngài hồi nhập Ta bà để cứu độ chúng sanh. Nam mô A Di Đà Phật.
Chư Tăng và Phật tử cùng hộ niệm với chúng tôi liên tục trong khi, nhìn lại Thầy, hai tay vẫn còn để trên bụng, môi mấp máy cử động như vẫn còn niệm Phật. Có tiếng thút thít nho nhỏ của ai đó đứng phía sau như đang khóc khiến tôi cũng bùi ngùi xúc động theo, nhưng rồi tự chủ được để nước mắt không rơi cho đến khi nhìn kỹ lại gia huynh thì đã thấy Người không còn nữa. Tự nhiên, đầu tôi nặng trĩu, mắt mờ đi, hồn như lạc vào vô thức và rồi một giọng nói sắc nhẹ vẳng vọng từ trước sân chùa: “Tượng Đức Quan Âm và tòa sen xong rồi” Tôi sực nhớ lúc nảy Thầy có bảo tôi ra xem lại Tôn tượng Đức Quan Thế Âm đã hoàn tất việc tu sửa chưa. Tôi đã bạch Thầy là họa sĩ và thợ sơn nói sẽ làm xong trước hai giờ chiều nay. Bây giờ xong trước thời hạn nửa tiếng đồng hồ. Tòa sen là phần sơn sửa sau cùng. Mầu nhiệm thay, Thầy Ấn Nghiêm cũng vừa xả bỏ thân tứ đại. Như vậy, đây có lẽ là triệu báo kiết tường Thượng tọa Ấn Nghiêm đã được Tam Thánh trao cho Liên đài để tiếp dẫn về Tây phương Cực lạc.
Đại chúng vẫn không ngừng niệm Phật. Riêng tôi, tuy miệng niệm  “Nam mô..” nhưng lòng vẫn ngẩn ngơ suy nghĩ về hiện tượng này, về cái “Có” hay “Không”của những sự kiện đã lần lượt xảy ra trong những ngày sau cùng của một vị Hiền Tăng.
Bỗng, Ôi chao là kỳ diệu, trước hàng chục cặp mắt mở lớn vì kinh ngạc của bao nhiêu người hiện diện đang lớn tiếng hộ niệm- Kìa thầy Ấn Nghiêm chấp hai tay đưa lên quá ngực xá ba xá chào mọi người, rồi bất thần ngửa hai lòng bàn tay đẩy mạnh về phía trước (như võ sĩ xuất chiêu), xong nhẹ nhàng trả tay về chổ cũ, lúc này kim đồng hồ chỉ đúng 1giờ 25 phút  trưa ngày 14 tháng 2 âm lịch Ất Dậu, Phật lịch 2549 (dương lịch 23/3/2005). Mừng quá, mọi người đều như quên cảnh “Tử biệt sinh ly” đối với người Thầy thương mến, tôi nói lớn: - “chuông trống Bát Nhã, quý Thầy ơi!”. Thế là trống chuông vang rền Chánh điện ba hồi dài như không muốn dứt. Phật tử Phú Hải nghe tiếng chuông trống đoán biết Thầy Trụ trì đã vừa theo Phật, gọi nhau khăn áo lên chùa góp sức hộ niệm cung kính tiễn Thầy về miền Tịnh cảnh.

Hòa thượng chấp tay xá chào mọi người trước khi trút hơi thở cuối cùng.

Hồi tưởng lại, chỉ trong vòng năm phút mà hai hiện tượng hi hữu liên tiếp xảy ra, làm tôi cứ luẩn quẩn giẫm chân tại chỗ với bao nhiêu ý niệm “Có - Không, Không - Có ” về những gì đã hiển hiện trước mắt mọi người.
“Có - Không Có” hay ngẫu nhiên biến hiện? Mà dẫu cho là ngẫu nhiên biến hiện thì cái gì xúc tác để đưa đến cái gọi là biến hiện đó? Tôi tự hỏi: Mưa gió sấm chớp trên trời có là ngẫu nhiên không? - Tự trả lời: Không! Và nếu “không là ngẫu nhiên” tức là “có duyên cớ” mà 2 chữ  “duyên cớ” đã bao hàm ý nghĩa “Có” rồi vậy:
Có thì có tự mảy may
Không thì cả thế gian này cũng không.
 (Từ Đạo Hạnh )
Một viên sỏi, một mảnh ngói vụn quăng ra ngoài biển cả có thể làm rúng động cả bốn đại dương (Phật xưa nói như vậy và khoa học 2500 năm sau mới xác nhận được điều này).
Thế thì bốn đại dương vĩ đại dường nào mà còn bị rúng động một lần chỉ bởi một viên sỏi, một mảnh ngói. Đối chiếu nhau thì viên sỏi hoặc mảnh ngói chỉ là một “mảy may” không là gì cả so với bốn biển lớn.
Cũng thế, tôi tự hỏi: Vậy sau bao nhiêu công phu tu tập, lập hạnh dấn thân trên đường Bồ tát đạo, sự nghiệp được vun bồi từ trí tuệ của một vị Hiền Tăng giữa cuộc đời ô trược này lại không sánh được với cái “mảy may” của viên sỏi, mảnh ngói để làm rung động cả thế giới tâm linh huyền nhiệm hay sao? - Mà thế giới tâm linh huyền nhiệm nói ở đây tức là thế giới của Trí tuệ “Bất khả tư nghì”. Cho nên:
Trời người lặng im, bất khả thuyết ngôn
Đại đạo sáng soi thập phương tam thế!
 
THÀNH TỰU PHÁP THÂN
Tang lễ cố Hòa thượng Thích Ấn Nghiêm được ban Trị sự tỉnh hội Phật giáo Bình Thuận tổ chức trọng thể dưới sự điều hành tổng quát của Thượng tọa Thích Chơn Thành (Phó BTS), hiện diện chứng minh có Hòa thượng Thích Tịnh Hạnh (ủy viên ban Trị sự Trung ương GHPGVN và là viện chủ Tổ đình Phật Bửu, Quận 3, TP.HCM).
Phòng Tăng chùa Xuân Thọ  vừa là chỗ ở, vừa là phòng khách, cũng là nơi thầy Ấn Nghiêm làm Phật sự hàng ngày, nay được dọn lại làm linh đường để thờ  phượng và tạm dùng tổ chức lễ tang cho người quá cố.
Việc tẩm liệm và các nghi thức sái tịnh nhục thân, sái tịnh Linh quan được hai Ngài viện chủ Linh Quang tịnh xá Thành hội Phật giáo TP.HCM và ngài viện chủ Hải Quang Phó Ban Trị Sự Tỉnh hội Phật giáo Bình Thuận cử hành trong buổi sáng sớm ngày rằm tháng 2 âm lịch (24/3/2005), nhằm ngày vía đức Thích Ca nhập Niết Bàn (PL.2549)
Thượng tọa Từ Giang, viện chủ Linh Quang Tịnh xá Sài gòn cho chúng tôi biết nhục thân của cố Thượng Tọa Ấn Nghiêm khi tẩm liệm vẫn còn ấm và tứ chi vẫn mềm mại như lúc sống. Hiển nhiên là với những hiện tượng hi hữu như đã xảy ra trong thời gian thọ bịnh đến ngày xả bỏ “thân tứ đại” đã là điều kiện chính xác cho mọi người thấy rằng Ngài đã vãng sanh Tịnh độ.
Đến đây, tôi sực nhớ trong lần trước về thăm Thầy vào cuối năm 2004 thầy Ấn Nghiêm có tặng cho tôi quyển “Chú giải Kinh Phật Thuyết Đại Thừa Vô Lượng Thọ Trang Nghiêm Thanh Tịnh Bình Đẳng Giác”. Thầy bảo: “Kinh này cư sĩ Như Hòa ở chùa Bửu Quang mới chuyển dịch ra Việt ngữ, chú đem về đọc thật kỹ phần 48 lời nguyện của đức Phật A Di Đà và cứ y theo đó mà quyết tâm công phu lập nguyện vãng sanh Tịnh độ với người ta”. Đây là một trong ba bộ kinh căn bản của Tịnh độ tông. Chú phải lưu tâm  tham cứu học hỏi, đừng xem thường.
Do đó, sau hai mươi mốt ngày tang sự cho Thầy xong, tôi về Mỹ giở kinh ra đọc cẩn thận, thấy đại nguyện thứ 13 của đức A Di Đà ghi trong chánh kinh như sau:
“Lúc tôi thành Phật, quang minh vô lượng chiếu khắp mười phương vượt xa chư Phật, hơn hẳn quang minh của nhựt nguyệt ngàn vạn ức lần. Nếu có chúng sanh thấy quang minh của tôi chiếu chạm vào thân, không ai là chẳng an vui, từ tâm làm lành, sanh về cõi tôi. Nếu chẳng được vậy, chẳng lấy Chánh giác!”
Cũng trong phần này, ở phần giải có ghi: “Ngài Tịnh Ảnh bảo: nguyện thứ 13 này và nguyện thứ 15 “Thọ mạng vô lượng” là những nguyện “Nhiếp pháp thân”, vì các nguyện này nhằm để thành tựu pháp thân”.
Sách bình giải cho rằng hai nguyện ấy thể hiện các đức của chơn báo thân, còn cho rằng cả hai nguyện “Quang minh và Thọ mạng vô lượng” là “cái gốc Đại bi của phương tiện pháp thân”.
Phẩm Quang minh biến chiếu trong kinh này có chép: “Gặp được ánh sáng này, cấu diệt, thiện sanh, thân ý nhu nhuyễn. Nếu đang ở trong chốn tam đồ cực khổ mà được thấy quang minh này thì mọi sự khổ đều được ngưng nghỉ, chết đi đều được giải thoát”.
Quảng Tựu tôi xem xong thật sự vui mừng vô cùng vì với những lần thấy mặt trời ở phương Đông rồi phương Tây tỏa chiếu ánh sáng quang minh rực rỡ và mát rượi như máy lạnh trên thân mình trong những giấc mơ kỳ diệu mà thầy Ấn Nghiêm đã thuật lại cho tôi và các đệ tử của Thầy cùng nghe trước khi từ giã thế gian thì rõ ràng là Thầy được thọ ký giải thoát bởi đại nguyện thứ 13 của Đức Giáo Chủ A Di Đà Tây phương Cực lạc.”
 
NHỮNG HẠT SÁNG LONG LANH
Chiều hôm ấy, 26/3/2005 (ngày 17 tháng 2 ất Dậu) ba ngày sau khi thầy Ấn Nghiêm thâu thần thị tịch, chư Tăng cùng ban hộ trì và một số thân hữu, quyến thuộc chuẩn bị ghe ra cửa biển Phú Hải để rãi tro theo lời Thầy dặn trước khi nhắm mắt.
Khi mở bọc vải màu vàng để xem lại mớ tro cốt lấy từ lò thiêu đem về (một lần với hũ tro tráng men vừa an trí tối qua trong tháp Hạnh Nguyện) quý Thầy đã bất ngờ phát hiện được nhiều mảnh xương với nhiều hình dạng khác nhau, ở đó còn đọng lại những hạt sáng long lanh nhiều màu sắc. Rõ nhứt là khi có bóng điện rọi vào hoặc để dưới ánh sáng mặt trời. Xâu chuổi Bồ Đề của Thầy thường mang hằng ngày cũng cháy ra tro hết, duy chỉ có một hạt còn lại như để làm tin.
Đạo hữu Tâm Quả ngạc nhiên cầm một mảnh vụn dài bằng ngói tay trỏ màu trắng đục hỏi mọi người:
- Cái gì đây?
Không ai biết - Tôi nghi ngờ hỏi tiếp:
- Khi tẩm liệm có ai bỏ theo kính đeo mắt của Thầy không?
- Không, kính của Thầy còn đủ hai cặp, em để trên bàn thờ kia (Chú Quân người em họ của tôi) trả lời.
Không ai xác định được cái mảnh dài dài màu trắng đó là xương hay vật liệu gì khác mà chịu được sức nóng cả ngàn độ của lò thiêu điện. Với độ nóng này sắt thép còn phải chảy huống là kính mắt hay nhựa nylon.Tôi tính quăng đi, nhưng nghĩ thấy tiếc. Sau đó đem bỏ đại trên nóc hồ chứa nước trước phòng Tăng, định bụng là sau này sẽ tìm hiểu cho chín chắn rồi sẽ hay.
Mọi người tiếp tục công việc của mình chờ giờ ra ghe đi rãi tro. Tôi cũng đang phân vân chưa biết tính sao thì may thay, đúng lúc có hai vị Hòa thượng (Thích Tịnh Trí tọa chủ chùa Giác Hoa và Thích Chánh Đạo tọa chủ của một chùa ở Tánh Linh) bước vào thắp nhang phúng viếng thầy Ấn Nghiêm. Đợi hai vị lễ xong, chúng tôi đem sự việc trên trình bày. Các Ngài cầm từng mảnh xương đưa ngang tầm mắt, nhìn ngắm thật lâu, quan sát kỹ từng góc cạnh, trao đổi ý kiến với nhau rồi vui mừng nói lớn: “Đúng là xá lợi đấy, còn nghi ngờ gì nữa. Chỉ có bấy nhiêu đó sao?”
Lập tức tôi đi tìm lấy mảnh vật kỳ lạ khi nảy đã bỏ trên nóc hồ nước, trình hai vị Hòa Thượng ngay và xin cho biết ý kiến. Chúng tôi lại ngạc nhiên một lần nữa khi quý Ngài cùng kết luận: “Đúng rồi, cũng là xá lợi của ngài Ấn Nghiêm để lại đấy!” Bỗng nhiên tôi thấy mình như cây cỏ tạp bên gốc tùng, bách từ lâu mà không hay!
Không ngờ thầy Quảng Lợi cũng giật mình thưa:
- Bạch Hòa thượng, như vậy là con đã để thất lạc một viên xá lợi rất lớn của sư phụ con rồi.
Mọi người xôn xao, hai vị cao Tăng ngạc nhiên hỏi:
- Sao lại thất lạc được?
- Mô Phật, khi nhân viên lò thiêu kéo máng tro cốt ra khỏi lò đổ vào mấy cái máng nhỏ thì đầu tiên con có thấy một khối tròn, bằng cỡ trái banh con nít chơi màu trắng đục, có những chỗ nổi cộm như trái mãng cầu. Con cầm lên nhìn lúc nó còn hâm hấp nóng. Tuy chưa bao giờ nhìn thấy xá lợi nhưng con sanh nghi và nói “chắc là xá lợi của Thầy đây!”, nhưng anh nhân viên của lò thiêu lại nói không phải. Anh ta nói đó là keo hóa học dán nắp áo quan, bị lửa đốt nóng nó chảy ra và kết lại thành một khối tròn như vậy. Không hiểu sao nghe anh ta nói vậy con lại tin theo và bỏ xuống máng. Lúc đó con thấy chú Tâm Diệu có chụp hình.
- Bạch Hòa thượng. Tâm Diệu nói:
- Con có thấy khối tròn trắng đục đó nằm trong máng tro của anh nhân viên đeo khẩu trang.Vì có Thầy Quảng Lợi đứng gần đó nên con có chụp một pose hình kỷ niệm cho Thầy, chớ con cũng không quan tâm đến cái khối tròn đó. Để mai đây con lấy film đi rọi hình thử coi. À thằng Sáng em con, nó đứng bên ngoài cửa kính nhìn vào, nó cũng thấy rõ là anh nhân viên sau đó lấy khối tròn giấu dưới góc cửa phía trong. Nó chỉ tình cờ thấy thôi chớ không biết là gì!
Cả hai vị Hòa thượng đếu lắc đầu tiếc nuối. Ngài Tịnh Trí nói:
- Có lẽ Phật tử Xuân Thọ không đủ nhân duyên thủ đắc, nên ổng chỉ cho thấy bấy nhiêu đây thôi.Thử cố gắng liên lạc trên đó tìm lại coi. Nếu tìm lại được thì quý hóa lắm đó, như bảo vật đó.
Sau khi tiễn chân nhị vị Hòa thượng ra về, tôi đề nghị thầy Quảng Lợi nên điện thoại gấp về TP. HCM , trình sự việc này với hai ngài Phật Bửu và Linh Quang để thỉnh ý, xem có thể nhờ ai liên hệ trước với lò thiêu để ngày mai mình lên gặp họ nhờ giúp tìm lại vật đã mất, nếu hữu duyên thì may ra… Tuy nhiên, việc trước mắt vẫn phải lo cho xong, lễ rãi tro ra biển cho kịp con nước chiều nay vì ghe đang chờ ngoài bãi.

Đệ tử đang tìm nhặt những viên Xá Lợi ở lò thiêu Bình Hưng Hòa - TP. HCM.

HT. Thích Tịnh Hạnh - Phó Ban Trị sự THPG.TPHCM và Chư Tôn đức Tăng Ni đang kiểm chứng lại những viên Xá Lợi nhân tuần Tam Thất.

Xâu chuỗi Bồ Đề 108 hạt mà Hòa thượng hằng ngày dùng để lần niệm Phật, sau khi thiêu xong dưới sức nóng gần 1000 độ C, còn lại một hạt chuỗi không bị cháy và kết thành Xá Lợi (Phật pháp nhiệm mầu).

Những viên Xá Lợi của HT. Thích Ấn Nghiêm có đầy đủ màu sắc sáng long lanh, hiện nay được tôn thờ tại Chùa Xuân Thọ, TP. Phan Thiết, Bình Thuận.

 
TỪ BI MỞ NGÕ CHÂN NHƯ
Mới ba giờ sáng hôm sau (27/3/2005) thầy Quảng Lợi đã dậy sớm đón xe đò vào TP. HCM để cùng với Sư Minh Huệ ở Linh Quang Tịnh Xá đến lò thiêu Bình Hưng Hòa thương lượng công việc như đã dự định. Thế nhưng “đi không rồi lại về không”. Vì các nhân viên tại đây cho biết là tất cả đã thanh toán vệ sinh ngay trong chiều hôm đó, sau khi xong dịch vụ. Không thể nào tìm kiếm lại được.
Tôi nảy sanh một nghi vấn, có thể nào cái khối tròn màu trắng đục nói trên vẫn còn nằm lẫn trong hũ tro cốt của Ngài Ấn Nghiêm đã được tôn trí trong lòng tháp Hạnh Nguyện mà mọi người không biết không? Vì sao khi đoàn xe rước chiếc hũ này về chùa cho đến giờ làm lễ nhập tháp thì không một ai động tay đến chiếc hũ tráng men này cả. Trong khi đó thì phần tro cốt còn lại được dồn trong bọc vải vàng và được mở ra xem kỹ vì có lời dặn trước là: “Phải dùng chày giả nhỏ ra rồi mới đem rãi ngoài biển. Có vậy cá ăn mới không sợ “mắc cổ mà chết!” (có một số người mỉm cười khi nghe chuyện này, cho là ông sư già  lo quá đáng, đến cả sự sống chết của cá dưới biển. Họ hỏi, vậy chứ hàng tỉ người trên thế giới ăn cá thì sao? Thắc mắc này nghe cũng hợp lý thế gian. Vì hợp lý thế gian nên người ta xem thường lý đạo, cho sự quan tâm trên là không thực tế. Mà đã không thực tế thì Đạo cũng chẳng có cơ sở để người ta tin. Đã không tin thì dù Phật pháp vi diệu đến đâu, có nói cũng hoài công!
Đến đây, tôi sực nhớ đã đọc trong quyển “Mười pháp giới không lìa một tâm niệm” giảng về sự linh ứng của chú Đại bi do cố Hòa thượng Tuyên Hóa (vị tổ sáng lập Tu viện Phật Thánh Thành vĩ đại ở San-Francico - Mỹ) kể lại câu chuyện đối đáp giữa Hòa thượng và một ông khách đến thăm chùa. Khách hỏi:
- Vì sao Hòa thượng xuất gia. Ngài chẳng đáp mà hỏi lại:
- Vì sao, ông không xuất gia? Nếu ông biết tại sao ông không xuất gia thì ông sẽ biết tại sao tôi xuất gia.Và nếu ông không biết vì sao ông lại không xuất gia thì ông cũng chẳng biết vì sao tôi lại xuất gia.
Cũng vậy, nếu chúng ta không biết vì sao mà mình lại không quan tâm đến sự sống chết của những con cá giữa đại dương thì mình cũng chẳng biết một chút gì về sư Ấn Nghiêm đã quan tâm đến chúng trước khi xả bỏ báo thân.
Trong năm điều thệ nguyện có tánh cách như giới luật căn bản của tất cả đoàn sinh Gia đình Phật tử, có một điều như sau: “Phật tử nguyện mở rộng lòng thương và tôn trọng sự sống”. Một em bé mới bước chân vào Đạo mà được giáo huấn như vậy, huống là một lão Tỳ kheo đã từng gội nhuần ánh sáng Phật giáo từ lúc thanh mi đến khi bạch phát.
Vậy câu hỏi trên kia: “Vì sao mà sư Ấn Nghiêm lại quan tâm đến sự sống chết của mấy con cá”, có chăng xuất phát từ tâm Đại bi bình đẳng của một vị Tăng “bất phàm” mà tư cách đã được thể hiện lặng lẽ trong cuộc sống Đạo thường ngày. Riêng đối với chùa Xuân Thọ, chắc chắn là Đại bi tâm đó đã trở thành “tăng thượng duyên” khiến cho Phật tử và môn đồ pháp quyến còn có thể lưu giữ được một phần nào tinh ba trí tuệ của vị chân sư quý kính. Luận về vấn đề này, tác giả Vĩnh Hảo đã có một đoạn viết rất chính xác trong bài “Đứng trên tất cả,” xin trích như sau:
“Chúng ta có một chìa khóa nhỏ để mở ra cái kho vô tận xứng đáng cho mình quy phục, nương tựa” - Chìa khóa đó là điểm chung mà hầu hết các vị chân Tăng đều có: tính cách vô ngã thể hiện trong nếp sinh hoạt hằng ngày.
Chân sư và tà sư theo quan niêm Phật giáo khác nhau ở chỗ đó. Họ có thể sử dụng những phương tiện giống nhau: tụng kinh, tọa thiền, giảng dạy Phật pháp, làm việc văn hóa, làm việc xã hội, từ thiện. Nhưng mục đích hành đạo của họ thì khác nhau: một bên thì có khuynh hướng diệt trừ bản ngã để hòa nhập vào thể tánh vắng lặng vô biên; một bên thì nuôi lớn bản ngã, đắp cao thành trì của ái dục và lợi danh tầm thường.
Thực ra, những vị chân Tăng ấy không phải là không có. Có khi họ ẩn thân ở một nơi đèo heo hút gió, mà cũng có khi họ sống rất gần gủi với chúng ta. Chỉ tại chúng ta thích chạy theo giá trị hời hợt của đám đông, cứ tưởng rằng hễ chân sư thì phải nổi tiếng nên không nhìn ra những vị chân sư rất bình phàm, chơn chất, giản dị, có khi chẳng có một mảy may tài năng, phép lạ, tiếng tăm, bằng cấp, hay danh vọng gì cả. Chỉ có chìa khóa duy nhứt: Tinh thần vô ngã mà Phật dạy từ 2500 năm trước - là có thể mở ra cho người môn đệ nguồn cảm hứng vô tận của giải thoát, giác ngộ. Tinh thần ấy đã đào tạo nên nhiều thế hệ chân Tăng cho nhiều Quốc gia, nhiều thời đại, cống hiến cho đời những bậc Thầy thong dong tự tại, đến và đi một cách lặng lẽ, không cột trói mình vào bất cứ thứ hình thức rườm rà huyễn mộng nào của cuộc đời…”
Quả thật, cuộc sống của các Ngài là cả một chuỗi dài hành thiện được kết nối bằng Từ Bi và Trí Tuệ của những bậc hiền giả chân tu.
Từ Bi mở ngõ chân như
Ánh vàng tỏa rạng thiên thu tuyệt vời
Từ dưới đất đến trên trời
Tiếng ca sáu nẻo luân hồi cất lên!
 
 Viết tại Sanjose, mùa Vu Lan 2549, Ất Dậu – 2005
 Quảng Tựu Đoan Thanh
Thư viện hình ảnh
Video
Hôm nay ta về đây CLB Hoa Linh Thoại tham gia hội trại hè 2011 Đại lễ cầu an cầu siêu cho các nạn nhân động đất sóng thần Nhật Bản Phật Đản ca - Ca sĩ Võ Thu Nga Cuộc hành trình du lịch tâm linh tại vương quốc Campuchia 2011
Blog mới cập nhật
Đại học Hoa Phạm Đài Loan - Mùa hoa Tuyết
Thầy ơi, con đã nhận ra Thầy rồi!
Nhớ thầy Truyền
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao...
Hoa tháng Năm
Cổ phần công đức
Tôi mắc nợ ông Sáu
Đi tìm vũ khúc mùa hè
Mơ màng Phật dạy....
Lời thú tội của chị gái nhỏ nhen
Slide Powerpoint
Bài học cuộc sống Các ngôi chùa Việt Nam Lời Phật dạy Lời thì thầm của hoa Phật pháp Tổng hợp Vu Lan Báo Hiếu
CLB Hoa Linh Thoại
Bản quyền thuộc Website Hoalinhthoai.com © 2008 - 2026
Ghi rõ nguồn hoalinhthoai.com khi đăng tải lại thông tin từ website này