|
Mưòi bảy tuổi mẹ đã buồn.
Vụng về khi hát lời ru.
Thường đêm sụt sùi bên gối,
Nhớ chồng biền biệt chiến khu.
Lâu lâu ba về thăm mẹ,
Vào đêm trời chẳng trăng sao.
Trong những phút giây vội vã,
Mẹ làm cơm gói mo cau.
Cơm theo ba đi chinh chiến,
Giành từng tấc đất non sông.
Nhìn ba, lệ buồn lưu luyến,
Ôm con, mẹ buốt cõi lòng!
Các anh theo ba giữ nước,
Về thăm, mẹ lại nghẹn ngào.
Cũng những phút giây vội vã,
Mẹ làm cơm gói mo cau.
Ngày ngày lội sông đi học,
Cơm mo cau gói mang theo.
Nuôi chí, nuôi lòng, nuôi chữ,
Nuôi thân cậu học trò nghèo.
Ngày con đậu vào đại học,
Không còn cơm gói mo cau.
Mà tuôn cạn dòng lệ khóc,
Mẹ hiền nay chẳng còn đâu!
Hình anh, hình cha, hình mẹ,
Khói hương tang tóc một màu.
Trong nhà bùi ngùi bếp cũ,
Bên ngoài chết lặng hàng cau!
KHA TIỆM LY
|