Một số chuyện xảy ra trước mắt, như một phương pháp chứng minh quy nạp, đến giờ này, tôi thấy chân lý này luôn luôn đúng.

Khi thấu hiểu nhân quả và vô thường, dường như mọi chuyện lại bỗng dưng nhẹ nhàng và sự an lạc là có thật. Có cũng được, ko có cũng không sao, miễn là cảm hứng và niềm vui sống có, miễn là lý tưởng sống vẫn tốt, dường như cuộc sống vẫn rất nhiều màu sắc tươi đẹp phía trước...Và rồi, mọi điều sẽ qua thôi.

Nghe câu chuyện của bạn- tôi chỉ có thể xưng như thế dường như, lòng ta thấu cảm lẫn thông cảm. Tự đâu đó, ta thấy đau xót cho cuộc đời! Vẫn biết rằng, gieo nhân nào gặt quả nấy là đúng, nhưng sao có những quả muốn gặt lại lâu quá thế? Hay là ông trời đánh đố, làm cho đau đớn đớn đau, làm cho bao oan nghiệt, tai ương đổ xuống cho người hiền, người tốt trước khi cho họ nếm quả ngọt của cuộc đời? Hay liệu rằng? dường như suốt cuộc đời của một người tốt, người hiền chân chính vẫn chỉ là sự thiệt thòi, nghèo nàn, buồn khổ? Thế thì, nhân quả ở đây nghĩa là sao? là sang đến tận kiếp sau con người ấy mới được sung sướng? Hay chăng do họ quá tốt, quá hiền mà không thể bon chen để phất lên và có những kết cục hạnh phúc- như trong truyện cổ tích?

Hôm rằm tháng giêng, tôi có dịp xuống tịnh thất của Thầy chơi, cả một ngày ở bên cửa Phật, được ăn những món chay, ngủ trưa gần bên tượng Phật với một giấc ngủ an lành không mộng mị, lòng an lạc biết mấy! Cảm giác ấy tôi vẫn cứ nhớ mãi. Ngồi đàm đạo với Thầy được khá lâu, Thầy kể cho một chuyện vui vui mà chiêm nghiệm thấy thú vị thật!

Chuyện rằng: "Có một anh chàng đi ăn trộm ghé vào chùa gặp một nhà sư. Tên ăn trộm bèn hỏi nhà sư:- Sao Thầy tu cực khổ thế? Thầy bảo: -Trước mắt, con sẽ thấy người tu hành khổ hạnh, nhưng cực trước sướng sau con ạ!  Tên ăn trộm nhìn nhà sư cười và rằng: -Thầy bây giờ tu hành khổ hạnh, sau này nếu Thầy không đuợc sung sướng thì Thầy LỖ chắc, còn cùng lắm là Thầy được sung sướng thì cũng chỉ là HUỀ thôi mà!. Còn con nhé! con giờ sướng trước đã, sau này nếu con được sung sướng tiếp thì là CÓ LỜI, còn cùng lắm là sau này con cực thì cũng chỉ là HUỀ thôi mà! Vậy thì con chỉ có giá HUỀ tới LỜI thôi.

Câu chuyện Thầy kể xong ai cũng cười, tôi mang theo câu chuyện ấy về nhà, đến công ty kể cho mọi người nghe, ngẫm tới ngẫm lui mới nghiệm ra nhiều điều sâu xa trong đó. Xét về khía cạnh kinh tế, giá từ huề tới lời là phương án luôn được chọn hàng đầu. Dường như, chính cách suy nghĩ như thế mà nhiều người làm việc theo thói "ăn xổi ở thì", đa số đều nhắm cái lợi trước mắt. Dường như, rất nhiều giá trị về chữ tín, sự cam kết lâu dài vẫn là điều gì đó còn xa xỉ?

Thực ra, gieo nhân tốt thì chúng ta sẽ tìm thấy sự an lạc trong mỗi cái nhân ta gieo. Không cần biết quả có ngọt hay không? tự nhân tốt thì tâm ta thảnh thơi và tìm thấy sự an lạc trong cuộc sống. Vì thế, cho dù là chuyện đớn đau cỡ nào, nếu từ tâm và gieo những việc tốt, ta vẫn thấy mọi thứ vô thường và nỗi đau ấy cũng dịu dàng hơn, dễ cảm thông và xả bỏ hết nhằm mang đến an lạc cho chính mình mà thôi.

Tôi không hiểu Phật pháp nhiều, chỉ là cảm nghĩ từ những điều Thầy nói và chiêm nghiệm từ chính bản thân mình. Và tôi tin, khi xả bỏ tất cả, bạn sẽ nhẹ nhõm nhanh chóng để tìm thấy niềm an lạc cho chính mình. Và điều quan trọng là: bạn biết thương bản thân mình nhiều nhất để yêu thương, trân trọng và nhận ra những giá trị thực trong cuộc đời mình. Và tôi cũng mong thấy bạn không bao giờ oán hận người đó, không bao giờ nói với con bạn rằng: " Người sinh thành ra con không tốt, không chơi với họ nữa". Con trẻ như một tờ giấy trắng, bạn đừng gieo những sần sùi, gai góc trong muôn vàn phức tạp và nghiệt ngã của người đời.

Đàn ông hay đàn bà, con trai hay con gái cũng đều có người thế này thế nọ. Có những đàn ông phụ tình, bạc bẽo thì cũng sẽ có một số đàn bà như thế lại với họ mà thôi! Bạn tốt thì bạn sẽ an lạc và thảnh thơi, chỉ là tội nghiệp cho họ vì bị lầm đường lạc lối. Vả lại, cuộc sống vốn vô thường, mọi chuyện đổi thay âu cũng là lẽ thường thôi! Lòng tin ở cuộc sống vẫn là tốt cho bản thân ta trước tiên, để ít nhất ta thấy đời đáng sống biết bao!

Mong bạn sớm được bình an!

Đan Thi