Tiếng hát của ca sĩ Hạnh Nguyên vang lên từ chiếc Radio trên tường làm tôi chợt tỉnh. Giai điệu, ca từ của bài hát dường như kêu lên một lời trăn trối thiết tha.
Nếu như ngày xưa cha mẹ, vợ chồng, con cái… khổ đau khi phải chia tay nhau vì chiến tranh binh lửa. Hôm nay, chiến tranh không còn, hoà bình đã đến thế nhưng chúng sanh vẫn khóc than vì sự mất mát của người và vật qua những thiên tai mà tạo hoá đã “ ban tặng”.
Tôi là một thành viên nhỏ bé trong giảng đường của Học Viện Phật Giáo Việt Nam tại Thành Phố Hồ Chí Minh, và tôi được may mắn theo đoàn trở về Miền Trung thân yêu để cứu trợ bão lụt sau cơn bão Xangsane. Đứng giữa lòng thành phố Đà Nẵng và phố cổ Hội An - Quảng Nam, tôi mới tận mắt chứng kiến cảnh tượng hoang tàn đổ nát do những trận cuồng phong tàn phá: cây tốc gốc, nhà tốc mái, có những ngôi nhà chỉ còn lại đống gạch vụn, có nhà chỉ còn lại bộ sắt, nhà lầu cũng tốc mái huống gì nhà tranh, Nó chỉ còn lại những cột kèo, rui mè xiêu vẹo chẳng khác gì những bộ xương lâu năm đã mục. Hai bên đường toàn cây đổ chỉ thấy có gốc và rể, những con sông nước vẫn đục ngầu, nhiều trường học bị thiệt hại nặng phải đóng cửa, có nhiều gia đình mất luôn cả người thân, không tìm thấy xác. Đồ đạc bị mất, bị nước, gió cuốn trôi…người dân và nhà nước đã ra sức dọn dẹp, thế nhưng những dư âm cảnh hoang tàn ấy vẫn ngổn ngang trong khắp hang cùng ngõ hẻm.
Tôi chợt nhớ có một ai đó đã viết:                                          
“ Ai đã từng làm kẻ ly hương
xin hãy để tâm tư mơ về miền viễn xứ
nếu bảo điệp khúc “times” là cung đàn diễn tuyệt
thì giai thoại tình người là cung bậc để tạo thành”.
Là một đứa con được sanh ra từ xứ sở Miền Trung, tôi đau đớn khôn cùng khi hay tin quê nhà gặp nạn. Có ai hay chăng trong lòng những đứa con xa xứ như tôi từng giờ từng phút nghe đài báo về những tin không mấy tốt lành cho quê mẹ. Chao ôi! tạo hoá gây chi những cảnh bẻ bàng, để rồi có nhiều gia đình cha con ly biệt, vợ chồng phân tán… còn nỗi đau đớn nào hơn!? Dường như không có năm nào quê tôi không khổ đau vì hiểm hoạ, quanh năm suốt tháng chỉ lo phòng bão, ngăn lụt, chống hạn hán… thế nên nghèo vẫn cứ thế mà nghèo.
Phái đoàn cứu trợ của chúng tôi đặt chân đến Đà Nẵng vào một sáng sớm trời mưa, cảnh tượng thật buồn và ảm đạm. Người ta đã đến nơi nhận quà rất đông, họ vây lấy chúng tôi như những vị cứu tinh của đời họ, trên gương mặt mỗi người dường như vẫn chưa hết những nỗi sợ hãi lo âu. Chúng tôi đã trao đến tận tay họ những món quà với tất cả tấm chân tình mà tất cả thầy trò chúng tôi cả mấy tuần qua luôn ưu tư thao thức. Chúng tôi đã đọc được trên gương mặt họ những nụ cười hé nở lẫn với lời cám ơn không dứt.
Sau khi phát xong ba điểm ở Đà Nẵng với 500 phần quà, chúng tôi lại tiếp tục lên xe vào Hội An - Cẩm Nam. Ngồi trên xe nhìn sang hai bên đường, cảnh tượng thật đau lòng, như vừa có trận hổn chiến xảy ra, đâu đâu cũng đổ nát hoang tàn, những mất mát nơi đây cũng không thua kém gì ở Đà Nẵng. Người đi nhận quà nơi đây đa số là cụ già và trẻ em, vì vậy quý Thầy, quý Cô phải bưng giúp họ những phần quà khá nặng đến cột vào xe để họ về được an toàn.
Rút cục thì những phần quà cuối cùng cũng được chúng tôi trao tận tay người bị nạn, thầy trò chúng tôi ai nấy đều vui mừng vì chuyến đi đã thành công mỹ mãn, niềm vui của chúng tôi là được tận tay trao cho người dân, những thứ mà trong lúc nguy cấp như thế này họ đang cần dùng đến và thứ nữa là chúng tôi cũng tận mắt nhìn thấy những thảm trạng đau thương để tự thúc liểm thân tâm, trau dồi giới đức.
Trên đường trở vào Nam chúng tôi đã hay tin một đoàn cứu trợ miền trung thuộc phường 13 quận Phú Nhuận đã vĩnh viễn ra đi, do tai nạn giao thông đã cướp mất một lần 13 mạng người chết cháy không toàn thay. Trong 13 người ấy có cả Chủ Tịch Quận, Bí Thư, nhà Địa Chính, sở Tư Pháp… có người còn ba con nhỏ, có người đang mang thai, có người vợ mới cưới đang mang thai một tháng… Đặc biệt là sự ra đi đột ngột của Ba thầy QH, là một trong những thành viên trong đoàn cứu trợ của chúng tôi, vì đi cứu trợ mà Thầy đã không nhìn mặt được cha mình lần cuối. Đây chính là sự mất mát mà không gì có thể thay thế được. Thật sự, có những nỗi đau người ta có thể khóc một hồi hay vài ba ngày rồi hết, nhưng những nỗi đau này biết lấy gì để đền đáp cho cân, người ta không thể khóc cũng không thể nói lên được điều gì. Tội lỗi này, nỗi đau đớn này là do ai?! Do người Miền Trung lắm điều xui xẻo, do người Miền Nam nhiều lòng nhân hậu hay do tạo hoá vốn chẳng nhân từ…?!  Tôi thật sự không hiểu vì sao? Vì lý do gì…?!
“ Tạo hoá gây chi cuộc hý trường
Đến nay thắm thoát mấy tinh sương
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Chốn củ lâu đài bóng tịch dương”. ( BHTQ)
Xin chia buồn cùng gia đình thầy QH và tất cả những gia đình bị tử nạn. Chắc chắn rằng thầy và mọi người không biết tôi là ai đâu, nhưng tôi luôn cảm thông cho sự mất mát đau lòng này, đọc được bài báo của thầy tôi thật sự xúc động. Tôi muốn làm một việc gì đó dù rất nhỏ để bù đắp, để an ủi, để sẻ chia những mất mát lớn lao của thầy và gia đình những người tử nạn, và cũng để tri ân những tấm lòng vàng của tất cả quý Thầy trong Hội Đồng Điều Hành Học Viện Phật Giáo Việt Nam tại Thành Phố Hồ Chí Minh, tất cả những Tăng Ni sinh viên và quý phật tử đã nhiệt tâm đóng góp. Có những vị, dù Miền Trung không phải là quê hương của họ, nhưng họ đã đóng góp bằng tất cả trái tim nhân từ độ lượng, có vị đã đi đến tận nơi để trao tận tay người dân quê tôi những món quà mang nặng nghĩa tình ấy, tôi thật sự cảm động. Xin thay mặt cho những người dân Miền Trung viết lên đây lời tri ân chân thành tha thiết nhất, cũng xin đốt nén tâm hương cầu nguyện những hương hồn quá vãng của những người tử nạn sớm được siêu thoát. Xin quý vị hãy yên lòng nhắm mắt, rồi đây công việc từ thiện còn dang dở của quý vị sẽ được người sau tiếp nối, những chuyến hàng sẽ được đưa về tỉnh bạn như lòng mong mỏi của quý vị. Tất cả người dân Miền Trung đang hướng về quý vị bằng những tình cảm trân quý nhất.
Lời cuối của bài viết này tôi không biết nói gì hơn, tôi chỉ cầu mong và luôn hy vọng rằng: tất cả chúng ta từ Bắc, Trung, Nam hãy cố gắng tu tâm dưỡng tánh, những nghiệp quả hôm nay chúng ta cùng gánh chịu phải chăng do kiếp trước ta đã bỏ quên sự tu trì?! đây chính là sự phản chiếu từ những hành động mà chúng ta đã làm trong quá khứ. Riêng bản thân, tôi sẽ cố gắng tu và học tốt hơn nữa, sẽ làm tất cả những gì hôm nay tôi có thể, tôi sẽ sống dè xẻn hơn vì xung quanh tôi còn bao người thiếu thốn. Đây chính là một bài học rất giản dị và đời thường mà trên đường đi cứu trợ tôi đã học được từ một người bạn, người ấy nói rằng: “ Chúng ta còn trẻ thế nên hôm nay, nếu có thể làm được gì tốt cho mọi người thì hãy cố gắng làm…vì biết đâu cơ hội sẽ không đến với chúng ta lần thứ hai thì sao?!”
Có gì khổ_có gì đau
Ngàn xưa nói với ngàn sau tương phùng
Có gì riêng_có gì chung
Mà sao người vẫn ung dung dạo hài
Gặp nhau ước nguyện lâu dài
Trăm năm người nhé một bài tình thơ”
 (Có Gì_Pháp Không).
TN. Nhuận Bình