Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
15:00, Monday.May 25 2026
Chuyện mình mê muội
( 13/02/2009 )
Chuyện của mình thì đáng trách hơn. Ngày đó mình nông nổi. Nay xin kể lại các bạn nghe, để nếu có gặp cảnh ngộ tương tự mình thì dũng mãnh hơn mình.
Trong nhóm bạn thường đến chùa công quả, mình phát tâm xuất gia, khi thưa chuyện với thầy trụ trì, thầy chấp thuận, và mình xin một tháng để sắp xếp bàn giao chuyện trong nhà.
Khi còn ba tuần, lúc làm sổ sách văn phòng giao lại cho người khác, mình gặp một người. Cô ấy đi chùa nhiều như mình, đã chia tay với một người và có một đứa con, nên trong khi làm việc trao đổi nhiều về đời sống, mình an ủi cô ấy, khi thấy cô ấy ở cảnh buồn. Không ngờ sau đó, tâm trí mình chao đảo, không quên cô ấy được. Mỗi ngày không gặp mặt, không gọi điện thoại mình như mất hồn. Còn một tuần nữa đến ngày hẹn. Mình đành lên chùa thưa mọi chuyện với thầy trụ trì.Ai cũng nói mình bị nghiệp đổ, may là đổ bên ngoài cổng chùa, nếu không thì còn gian nan cho mình hơn.
Thầy chỉ cười.
Sau đó mình và cô ấy làm đám cưới. Mình phải trở lại làm việc để sinh sống, tuy bận rộn hơn mình vẫn tiếp tục nghiên cứu giáo lý nhà Phật. Và mỗi cuối tuần cả hai đều đi chùa.
Đến lúc đó mình mới thấy đi tu được, quả là có nhân duyên lớn, huynh đệ cùng nhóm cũng có vài người đi tu và bình yên đến giờ. Thỉnh thoảng đến chùa ngồi tâm sự cùng nhau, mình thiệt buồn, tâm mình đâu phải đã hết muốn đi theo con đường tu tập này.
Sự chóa mắt ban đầu đã qua, có lẽ vì cô ấy đẹp, nói chuyện rất có duyên! Cuộc sống lại có thêm chuyện không ngờ, là càng lúc mới càng thấy cả hai không hợp nhau, kể cả khi bàn luận việc học đạo. Dù cả hai cố gắng hòa hoãn nhường nhịn nhau trong mười năm, cuối cùng thì đành chia tay, và đồng ý với nhau là hết duyên, nên việc chia tay cũng tốt đẹp cho cả hai bên gia đình. Hơn nữa mỗi bên đều có học đạo, hiểu nhân duyên nên cách xử sự đều êm thấm, thu xếp việc nhà cửa cũng mất một thời gian.
Bạn bè tế nhị, không nói ra vô gì chuyện này khi thấy mình đến chùa một mình, chỉ hỏi thăm mình có định đi tu nữa không, khi đã tự do.
Bạn thân mến! Tôi đồng ý với bạn rằng bạn và cô ấy đã hết duyên. Bởi vì cả hai đều không còn giận hờn, trách móc hay nhớ nhung, thương tiếc. Tuy nhiên, bạn thật may mắn bởi bạn đã gặp cô ấy trước khi bạn bước chân hẳn vào chùa, và người phụ nữ mà bạn đã yêu thương cũng biết Phật Pháp, có thể chia sẽ với bạn về mặt tinh thần, cụ thể là cô ấy và bạn đã có một cuộc chia tay êm thấm. Tôi tin rằng tất cả mọi việc đều có nhân duyên. Biết đâu nhờ cuộc tình dang dở này bạn sẽ nhận ra nhiều điều ý nghĩa qua lời dạy của đức Phật:"Ái dục vui ít, khổ nhiều, đau khổ còn nhiều hơn thế nữa" (Kinh "Ví dụ con rắn" trong Tăng A Hàm).
Tôi cũng có một người bạn "bán thế" xuất gia (tức là người đã có gia đình sau khi li dị rồi mới xuất gia). Bạn tôi từng nói: bạn ấy rất may mắn khi xuất gia hơi trễ và đã từng có gia đình. Bởi vì nếu ko từng trải qua những đau khổ , những truân chuyên, những dằn vặt thì bạn tôi không thấm thía lời dạy đưc Phật đến vậy. Và điều quan trọng hơn hết là bạn tôi đã vượt qua những cám dỗ của đời thường mà có những khi bạn ấy bị chao đảo trước những ân tình, những cám dỗ của đời sống thế gian. Tôi tin rằng khi trải qua những đau khổ nhất là trong việc tình cảm bạn sẽ vững vàng, sáng suốt hơn trong việc tu tập của mình nhất là khi bạn quyết tâm xuất gia đầu Phật. Chúc bạn luôn tinh tấn, an lạc.
Có nếm được vị đắng mới hiểu được đâu là ngọt bùi. Có đau khổ mới biết hương vị của chân hạnh phúc. Mong bạn sẽ lại phát nguyện xuất gia, tâm bồ đề càng ngày càng lớn mạnh. Bạn cũng đừng buồn vì những việc đã qua, hãy xem đây là vị thiện tri thức đã giúp bạn hiểu hơn về đạo tỉnh thức, tâm bạn sẽ càng vững mạnh, sẽ không thoái lui trên đường tu học sau này. Tâm xuất gia vẫn còn đó, chỉ có việc làm cho tăng trưởng thêm mà thôi. Mong cầu bạn đạt thành ý nguyện. Xin tặng bạn vài câu thơ này nhé, DP cũng thích lắm: "Mái tóc vốn màu gỗ quý. Nay dâng thành khói trầm hương. Nét đẹp đi về vĩnh cửu. Vi diệu thay ý vô thường. Đã thấy đời cơn huyễn mộng. Chơn tâm một quyết lên đường. Nghe hải triều lên mấy độ. Nguyện phát túc về siêu phương.....Sáng nay cạo sạch mái tóc. Mở thêm rộng lớn con đường. Phiền não vô biên nguyện đoạn. Một tâm mà động mười phương"