Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
14:58, Monday.May 25 2026
Đôi điều khó nghĩ
( 22/02/2009 )
Tôi đi chùa khá lâu, cũng học Phật pháp khá nhiều. Những việc dễ dàng giải quyết cũng được, dù sao khi học lâu tâm tranh hơn thua cũng giảm, ít khi tranh để dành phần thắng, dù là luận bàn những đề tài cần thảo luận.
Nhưng rồi vì sự nhường nhịn, các huynh đệ trong nhóm cho rằng tính tôi quá yếu, sẽ dễ thành nhu nhược khi ra làm việc. Họ thường bảo, chuyện gì phải thì thôi, đâu phải cái gì cũng nhường.
Nhưng tôi nghĩ, nếu chuyện không quá đáng hoặc đòi hỏi chuyện phi pháp, thì nhường cũng không sao.
Tôi phân vân giữa “tranh đấu” để bảo vệ quyền lợi chung, và lui nhường. Chức vị hay gì gì đó, cũng đâu có gì quan trọng, thí dụ ai trưởng nhóm cũng được. Nhưng huynh đệ cho rằng nếu để trưởng nhóm rơi vào tay người ích kỷ chỉ nghĩ đến quyền lợi cá nhân nhiều, thì rất dễ bực bội. Nhưng nói những việc này ra thì quá ngại. Vì huynh đệ thì mỗi người một tính, tuy rằng cùng học Phật với nhau, nhưng tính nết đâu phải đều đã tốt đẹp hết.
Chúng tôi cũng muốn góp ý thẳng, nhưng huynh ấy hơi nóng tính, nói ra thì đùng đùng đòi bỏ nhóm. thực tình chúng tôi không ai muốn rằng vì việc này mà huynh ấy rời nhóm, như vậy cũng không phải. Nếu trong công sở hay đâu đó thì chẳng sao, nhưng đây là một lớp học Phật. Nhưng phần lớn đều cảm thấy khó chịu nếu mình có một trưởng nhóm như vậy, dù rằng huynh ấy rất có tài.
Thiện Pháp
Các bài viết phản hồi
Xin hãy nói trong tình thương yêu và tha thứ( 24/02/2009 )
Chào bạn Thiện Pháp.
Diệu Pháp thấy rằng người Phật tử giỏi không phải là một người phải có nhiều kiến thức Phật học; hỏi bài giáo lý gì trả lời rành mạch bài giáo lý đó mà người học Phật giỏi phải biết thực hành ngay trong đời sống hằng ngày, biết chuyển hóa trong chính bản thân mình và trong gia đình, bạn bè xung quanh. Diệu Pháp thấy bạn có một tính rất quý đó là biết nhường nhịn, không tranh giành quyền lợi. Mong bạn giữ lấy đức tính này. Bạn đừng phân vân có cần phải "tranh đấu" để bảo vệ quyền lợi chung hay không? dù đó là việc tranh đấu rất đúng đắn, bởi vì có tranh đấu là có tổn thương. Bạn nói rất đúng: tuy rằng cùng học Phật nhưng cách hành xử của mọi người đều đã tốt đẹp hết, mỗi người một tính phải không bạn? Trong tâm mỗi người đều mong muốn luôn gặp những người hợp ý, cùng nghĩ những gì mình đã nghĩ thì điều này quá tốt cho quá trình tu tập của mình rồi, đúng không bạn. Nhưng quá thuận duyên thì không bao giờ thấy rõ công phu tu tập của mình, đôi lúc mình nghĩ rằng mình tu tập đã thành công. Chính những khó khăn, gặp những người gây cản trở cho mình thì mới biết rằng công phu tu tập của mình đã đạt đến mức độ nào. Điều các bạn cần làm bây giờ không phải là tranh đấu để vạch trần cái ích kỷ chỉ nghĩ đến quyền lợi riêng của một người mà điều cấp thiết nhất của các bạn là làm sao chuyển hóa một người có tâm ích kỷ thành một người sống có tình thương biết nghĩ đến mọi người, mà người này đã từng là huynh đệ đồng tu của các bạn. Bạn có nghĩ sao khi trưởng nhóm bỏ ta đi thì chuyện gì sẽ xảy ra giữa các bạn và người huynh đệ này, sẽ quay lưng khi gặp mặt nhau, sẽ có lời nói làm đau lòng nhau....việc này sẽ là một thất bại rất lớn cho một người đã từng học Phật. Ta không hòa được với những người cùng chí hướng với ta, gần gũi ta thì làm sao có thể giúp cho nhiều người khác nữa, làm sao xã hội này, thế giới này sẽ được hòa bình, an lạc. . Vì vậy người trưởng nhóm của bạn là vị thiện tri thức của các bạn đấy. Và các bạn cũng là thiện tri thức của người trưởng nhóm. Trưởng nhóm của các bạn đang rất cần các bạn nâng đỡ trên đường tu nhưng vì bản ngã nên không nhận ra mà thôi. Các bạn hãy thương lấy người bạn này mà đừng tìm cách xua đẩy, vô tình chính mình gián tiếp đẩy bạn mình càng lún sâu vào chỗ tối tăm. Đây chính là lúc áp dụng lòng từ bi, trí tuệ và dũng lực của các bạn, thấy người làm việc sai phải mạnh dạn góp ý nhưng phải góp ý trong tình thương, với lời nói ái ngữ để không làm tổn thương đến bạn và có trí tuệ để xét kỹ vì sao người bạn đó làm như thế, nguyên nhân nào bạn ấy phải hành xử như thế để tìm lời nói thích hợp, cùng xây dựng bạn ấy chứ không phải nói để phán xét, để thấy lỗi lầm của bạn mình. Mong rằng các bạn cùng ngồi lại với nhau trong tình huynh đệ, cùng chia sẻ những gì đã làm mình hạnh phúc hay đau khổ khi cùng học Phật với nhau (đừng vội vàng phê bình hay chỉ trích lỗi lầm của người khác). Người trưởng nhóm của các bạn sẽ được nói và các bạn cũng sẽ được nói những gì bấy lậu nay chúng ta chưa có dịp được tỏ bày. DP tin chắc rằng sau buổi nói chuyện này mọi thành viên trong nhóm sẽ hiểu nhau nhiều hơn, thông cảm và thương nhau nhiều hơn nữa. Xin hãy nói trong tình thương yêu và tha thứ; đừng im lặng bỏ qua và cũng đừng dùng lời chê trách hay có tâm khó chịu. DP chỉ có những suy nghĩ qua cái biết của mình thôi, còn thực tế như thế nào, có tốt đẹp hay không, có giữ vững tình huynh đệ hay không cón tùy thuộc vào các bạn. Chúc các bạn luôn sống trong tình hòa ái, yêu thương nhau.