Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
07:58, Tuesday.April 28 2026
Mưa thu Sài Gòn
( 16/09/2009 )
Những buồn vui ngày xưa cũ, bạn hãy gác lại nhé, tìm vui trong hiện tại, trái tim tôi sẽ buồn biết mấy nếu nơi đây không đem lại cho bạn tình cảm ấm áp và tha thiết để lưu luyến một bước chân người.
Sài Gòn hai mùa mưa nắng nhưng thật ra tôi cảm giác Sài Gòn cũng có mùa thu, những mùa thu không chỉ tồn tại trong tâm tư và suy nghĩ của tôi mà hình như còn hiện diện đâu đó trong từng hơi thở của phố phường. Nghe đâu đây mùa thu vẫy gọi, không có tiếng lá vàng rơi, sao thỉnh thoảng tôi vẫn bắt gặp nét thu trong những đóa hoa vàng vào một buổi sớm mai. Có những chiều đường phố bỗng thêm dài bởi lòng mình cũng sang thu từ dạo ấy. Những cơn mưa bất chợt không rả rích, không ầm ào, mà thỉnh thoảng như thu vậy, nhẹ nhàng rắc từng hạt mưa trong trẻo xuống làm mát dịu lại cái nóng oi bức của một ngày ồn ã. Tôi cũng khẽ khàng hơn, và cũng dịu dàng hơn. Đằm thắm lại khi tim xao động trước một tán lá vàng, những chùm phượng hồng nhường chỗ cho đóa cúc vàng chiếm lĩnh hồn tôi. Tôi say, say cái men của thu vàng, trong mắt tôi thu đẹp tựa một nàng thơ.Tình cờ, cũng tình cờ đọc được hai câu viết :
“ Buổi gặp gỡ mờ phai về ươm nắng
Bởi tương phùng tĩnh lặng ấm lòng nhau”
Tôi cũng đang ươm nắng cho mình, cái màu nắng nhàn nhạt như màu café sữa sao quá đỗi thân thuộc. Nghe như trong nắng có chút mật ngọt ngào của hương hoa dịu nhẹ, nghe đâu đây bài ca “ Thu hát cho người”. Lòng tôi hòa nhịp với đất trời, yêu sao Sài Gòn, quê hương của riêng tôi. Quán cà phê chiều nay tĩnh lặng, cái tĩnh lặng cần thiết cho một ngày quá nhiều suy ngẫm, tôi tĩnh lặng, bạn tĩnh lặng, bức tranh thư pháp tĩnh lặng và dường như không gian thấm đẫm một sự thinh lặng mênh mông, nhưng không ngột ngạt, không nóng bỏng mà ấm lòng, êm dịu… êm dịu tựa một tiếng tơ đàn ngân nga. Có cần gì đâu lời nói ở đầu môi, đôi khi có quá nhiều điều để nói tôi lại im lặng, bạn hãy nhìn vào đôi mắt tôi, hãy đọc những tình cảm chan chứa trong đó để biết rằng với tôi bạn thân thương hơn một người bạn, bạn là lời thơ, là ý đẹp, là suối nguồn cảm xúc trong tôi. Những tình cảm thật đẹp, thật trân quý mà bạn đem lại cho tôi, có lẽ suốt còn đời này sẽ không bao giờ phai nhạt trong tôi. Ký ức về bạn có lẽ là nhạt nhòa, nhưng hiện tại chưa bao giờ bóng dáng ấy, lời nói ấy, suy nghĩ ấy lại khắc họa rõ nét đến không ngờ trong tôi. Mùa thu của tôi, bạn yêu dấu, hãy nắm tay tôi cùng đi dưới những cơn mưa như hôm nào chúng ta từng ao ước. Mưa mùa này không lạnh mà giả sử có lạnh, có giông gió đến thế nào, bạn có sợ không, nhưng tôi đấy, ánh trăng của những ngày thu, dù thế nào cững nguyện rằng cùng nắm tay bạn đi giữa nhân gian. Những buồn vui ngày xưa cũ, bạn hãy gác lại nhé, tìm vui trong hiện tại, trái tim tôi sẽ buồn biết mấy nếu nơi đây không đem lại cho bạn tình cảm ấm áp và tha thiết để lưu luyến một bước chân người. Những lãng mạn của một mùa đẹp đẽ nhất có làm cho bạn nao lòng? Có đôi khi bạn biết không, những lúc lòng trống trải tôi lại tìm đến Tĩnh lặng, tĩnh lặng để soi rõ lòng mình, tôi phải vượt qua những nỗi buồn của riêng mình để tìm đâu một hơi ấm của sự san sẻ, của những tình bạn để lòng mình tìm thấy sự ủi an.
"Tĩnh lặng riêng tôi một buổi chiều
Tĩnh lặng cho lòng thấy buồn hiu
Tĩnh lặng khi đi mà chưa đến
Tĩnh lặng…dường như nhạt mất chiều
Ai, người san sẻ một niềm vui
Ai, người chia sớt một nỗi buồn
Buồn vui được mất tan trong mắt
Một cõi buồn riêng hiểu mấy người?”