Trong suốt thời gian sau ngày mẹ mất, tôi được 3 lần nằm mơ thấy mẹ trong lúc tâm trí hoàn toàn không hề nghĩ tới.

Năm 16 tuổi, khoảng 8 năm sau ngày mẹ mất, tôi bị bệnh sốt rét. Cơn sốt kéo dài, tôi mê man, nằm không hay biết gì nữa. Trong một giấc mơ ngắn vào buổi trưa, tôi thấy mẹ về, cho tôi một trái cam tươi. Tôi sung sướng ăn hết quả cam bà cho, trong lúc bà nhìn tôi, mỉm cười hiền lành. Tôi hân hoan tột cùng. Bà đã ra khỏi giấc mơ thật chóng vánh. Tôi thức giấc. Tôi cảm thấy người khỏe hẳn; đúng lúc cô y tá tiêm cho tôi một mũi, sau gần một tuần không có một viên thuốc. Tôi đã được khỏi bệnh hẳn sau đó hai ba hôm…

Lần thứ hai, năm tôi 28 tuổi, đang dạy học, tôi vào quân đội. Phải sống xa đám học trò. Một đêm nằm ngủ ở bãi tập trong cơn mưa rả rích từ chiều, tôi đã được thấy mẹ về. Bà nhìn tôi không nói năng gì, chỉ mỉm cười… Bà thoáng đến, rồi thoáng đi, nhưng đã để lại cho tôi nhiều nỗi an vui. Lần thứ ba, tôi lên đường học tập ở trại 53, đời sống kham khổ, thiếu thốn, lao động cật lực. Trong hoàn cảnh ấy, mẹ tôi đã đến… Bà đứng bên một đầu võng, khẽ đưa võng cho tôi, đôi mắt nhìn tôi đầy thương cảm. Trông bà có vẻ buồn buồn! Tôi hân hoan gọi “Mẹ”, nhưng bà đã ra khỏi giấc mơ của tôi rồi! Chưa bao giờ tôi có được phút giây hạnh phúc tột cùng như thế. Chỉ thoáng qua thôi nhưng giấc mơ đã cho tôi niềm tin, những gặp gỡ hiền lành.

Ba lần mẹ đã đến với tôi, trong ba bước ngoặt quan trọng của cuộc đời. Dường như bà luôn dõi theo từng bước đi của tôi, để có mặt kịp thời, an ủi, động viên tôi. Mẹ thiêng liêng và màu nhiệm - tình thương yêu của mẹ thật vô bờ!

(Sưu tầm)