Thơ - Văn mới cập nhật
Xuân Thi
Cảm Tác Nỗi Lòng Lưu Dân
Cảm Ơn Cuộc đời
Chúc Mừng Năm Mới 2018
Dòng ĐỜI
Tâm Thiền
Chuông Ngân
Kính mừng Phật Đản
Anh không chết đâu em
Kiếp này
Thông tin bình chọn
Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
20:49, Sunday.April 05 2026
Hoa trắng con cài
 
Một mùa Vu Lan nữa lại về Mẹ ơi! Nhìn lên di ảnh Mẹ, đóa hoa hồng mùa Vu Lan năm ngoái con cài lên vẫn còn thắm sắc, nhưng ngực con cài lại cũng chỉ là màu trắng tang thương.

Áo người hoa đỏ người vui,

Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con,

Mẹ ơi ba chục năm hơn,

Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa

Cõi trần từ mẹ lìa xa,

Đau thương, thân phận con là mồ côi…”

Một mùa Vu Lan nữa lại về Mẹ ơi! Nhìn lên di ảnh Mẹ, đóa hoa hồng mùa Vu Lan năm ngoái con cài lên vẫn còn thắm sắc, nhưng ngực con cài lại cũng chỉ là màu trắng tang thương. Con nhớ như in ngày hôm đó:

 Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu,

Con trở về nhà một mình trống vắng,

Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng,

Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi.”

 

Mẹ ra đi, thấm thoát thế mà đã hai mùa Vu Lan. Hai năm con sống thiếu vòng tay của Mẹ, lòng chợt buồn khi bạn bè kể về Mẹ nó, con tủi phận mình vì chẳng bao giờ con còn có Mẹ để mà gọi hai tiếng “Mẹ ơi”,  để mà sớt chia buồn vui trong cuộc sống, lúc con lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng:

 

“Đâu rồi Mẹ ơi bao điều lòng con hỏi,

Ai là người sẽ vui bên con khi con hạnh phúc,

Ai là người an ủi con khi dòng lệ con rơi,

Khi đông về ai người nhắc nhở con mặc ấm ???”

Người ta thường nói, mồ côi tội lắm ai ơi, đói cơm không ai biết, lỡ lời không ai phân, giờ con mới cảm nhận được sâu sắc điều này. Cuộc sống vật chất có vất vả khó khăn đến thế nào, thì con có thể còn vay mượn, nhưng tình thương mặn nồng ấm áp của Mẹ hiền nào con biết vay ai??!! Nào ai biết, ai hay, nơi xứ lạ quê người những đêm đông căn phòng lạnh buốt, con thèm một hơi ấm tình thương của Mẹ lắm… Mẹ ơi, vì chỉ có tình thương đó mới sưởi ấm lòng con trong từng cơn giá lạnh. Chính vì thế trong giấc mơ không biết bao lần con gọi Mẹ! Nhưng tỉnh giấc chiêm bao vẫn là con với căn phòng trống và từng cơn gió rét thổi vào làm tê buốt tâm can … Có lẽ ai không còn Mẹ mới cảm nhận được thân phận kẻ mồ côi. Dù có lớn đến mấy mà mất Mẹ thì cũng thấy mình luôn nhỏ bé, lạc lõng cút côi và nhiều mất mát. Vì vậy một nhà thơ đã viết:

Vành tang Mẹ, là bầu trời sụp đổ,

Vành tang Mẹ, là vùng đất ngửa nghiêng,

Còn đâu tiếng Mẹ, thiêng liêng,

Con đi tìm mẹ, giữa miền đơn côi,

Còn đâu tiếng Mẹ, Mẹ ơi!”…

Con còn nhớ những năm đói rét, tuy sắn với khoai nhưng con và em vẫn ăn tranh phần Mẹ, Mẹ ngồi cười khi thấy con Mẹ ăn no. Nay Mẹ đi rồi... nhưng những kỷ niệm đó vẫn trong con mãi, trên thiên đàng con biết chắc Mẹ còn theo sát bước chân con nơi trần thế phải không Mẹ.

Thêm một đóa hoa hồng nữa con gắn lên ảnh Mẹ, nguyện hương linh Mẹ được sanh cõi an lành.

Nam mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha Tát.

Mùa Vu Lan 2009

Hạnh Giải

Các bài viết phản hồi
GỬI Ý KIẾN ĐỘC GIẢ
Họ Tên :
Email :
Tiêu đề
Nội dung :
 
Thư viện hình ảnh
Video
Hôm nay ta về đây CLB Hoa Linh Thoại tham gia hội trại hè 2011 Đại lễ cầu an cầu siêu cho các nạn nhân động đất sóng thần Nhật Bản Phật Đản ca - Ca sĩ Võ Thu Nga Cuộc hành trình du lịch tâm linh tại vương quốc Campuchia 2011
Blog mới cập nhật
Đại học Hoa Phạm Đài Loan - Mùa hoa Tuyết
Thầy ơi, con đã nhận ra Thầy rồi!
Nhớ thầy Truyền
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao...
Hoa tháng Năm
Cổ phần công đức
Tôi mắc nợ ông Sáu
Đi tìm vũ khúc mùa hè
Mơ màng Phật dạy....
Lời thú tội của chị gái nhỏ nhen
Slide Powerpoint
Bài học cuộc sống Các ngôi chùa Việt Nam Lời Phật dạy Lời thì thầm của hoa Phật pháp Tổng hợp Vu Lan Báo Hiếu
CLB Hoa Linh Thoại
Bản quyền thuộc Website Hoalinhthoai.com © 2008 - 2026
Ghi rõ nguồn hoalinhthoai.com khi đăng tải lại thông tin từ website này