Vị trưởng nhóm cũng khổ tâm, vì nhiều huynh đệ tính tình quá nóng nảy, nếu làm thinh thì thường xảy ra vài việc không vui do tính nóng của huynh ấy. Còn góp ý thì cũng không hay gì. Vì các vị đó bao giờ cũng cho là mình nghĩ đúng và tu hay.

Quý thầy qúy cô nơi xa đến giảng, thì các vị đó nói rất hay khi nêu thắc mắc hoặc thưa hỏi, khiến các vị giảng sư không biết thực chất thế nào.

Tụi con thì đâu dám nói hay kể cho qúy thầy nghe. Mà làm thinh hoài thì cũng ấm ức. Nhiều huynh thì nói, thôi kệ, làm thinh cho yên đạo tràng. Huynh trưởng còn chưa nói được. Tụi con cũng ráng “lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”, nhưng nói xa nói gần thì họ tưởng mình nói mấy cái người không biết tu kia kìa (còn họ thì biết tu).

Mà ngoài làm thinh thì tụi con còn biết làm gì?

Chánh Bình