Thiên đường hạnh phúc.
Thời gian hạnh phúc bên nhau của Kim-Kiều rất ngắn ngủi. Chỉ độ khoảng mộtngày. Lần đầu tiên gặp nhau thật trớ trêu: Anh chàng đứng trên nấc thangcao nhìn xuống, cô nàng ở dưới thấp. Nói đi nói lại vài câu, chắc đó mười,mười lăm phút là nhiều. Mười lăm phút hạnh phúc, nhưng cả hai cũng runthấy trơì! Gặp gỡ bất hợp pháp cho nên mái sau vừa có tiếng người là ‘vộivàng lá rụng hoa rơi’ ngay. Mười lăm phút rất mong manh. Lần gặp thứhai là ngày gia đình Thúy Kiều về ăn sinh nhật bên ngoại. Trước khi sangvới Kim Trọng. Kiều đã nấu vài món ăn đem qua cho anh chàng. Không biết họcó ăn hay không hay là họ đã để cho nguội? Tôi nghĩ rằng chưa bao giờ KimTrọng được ăn những món đó. Vì theo những diễn tiến của truyện thì anhchàng không có hội để ăn. Thúy Kiều đem thức ăn sang. Hai bên gặp gỡ, nóichuyện. Thúy Kiều làm thơ đề lên bức tranh tùng của Kim Trọng. Nói chuyệnphận dày, phận mỏng. Thấy chiều, Thúy Kiều về; đến nhà thấy gia đình chưavề, Kiều tiếc, chui qua trở lại. Có tin báo chú của Kim Trọng mất và Kimphải về hộ tang. Sự chia cách xảy ra ngày trong tối hôm đó. Và hai ngườixa nhau mười lăm năm. Hạnh phúc rất mong manh, ngắn ngủi. Lần đầu gặp nhaumười lăm phút, lần thứ hai được gần một ngày. Gần một trăm câu thơ nói vềchuyện tình của hai người, nhưng tất cả chỉ xảy ra mười hai giờ đồng hồ lànhiều. Và cả hai bên sẽ mang theo những nội kết được gieo và tưới trongmười hai giờ đồng hồ đó suốt mười lăm năm. Từ đây về sau là những nỗi lênhđênh sóng gió, đau khổ của nàng Kiều.
Người ta có thể đã không đem thời gian ra đo như chúng ta, nhưng chúng tacũng cần đo để biết. Từ khi gặp ba chị em đi chơi mùa xuân, Kim Trọng nhớvề Thúy Kiều. Ði kiếm, buồn nhớ, ốm o, học hành không được... kéo dài haitháng rưỡi, ba tháng. Thời gian đó đâu có hạnh phúc gì! Leo lên cái thang,gặp được Thúy Kiều và được Kiều nói ‘OK’ rồi, sau đó cũng đâu có vui sướnggì! lại phải chờ lâu lắm mới có dịp gia đình Kiều đi ăn sinh nhật bênngoại, và cái dịp ‘may’ này xảy ra khoảng từ chín giờ sáng đến mười giờtối. Mười hai tiếng đồng hồ là tối đa. Trong mười hai tiếng đồng hồ đó,hai người đã sống những giây phút rất mãnh liệt (intense), đầy cảm xúc. Vàsau này là mười lăm năm lưu lạc, tràn đầy những đau khổ xót xa. Kim Trọngtuy không đến nỗi khổ như Kiều nhưng trong tâm luôn tưởng đến người congái đó và đau khổ. Chúng ta thấy không có hạnh phúc thật trong mối tìnhđó. Tâm con người không an. Thiếu cái gì thì đi tìm cái đó. Chưa kiếm đượcthì chưa an tâm. Lúc có hạnh phúc thì không biết rằng mình đang có hạnhphúc. Hạnh phúc mất rồi mới biết là mình đã có nó. Thời gian hạnh phúcnhất của Thúy Kiều là từ nhỏ đến năm mười sáu tuổi, trước khi gặp chàngKim. Thời gian đó là thiên đường, nhưng cô đâu biết đó là hạnh phúc. Bịmũi tên tình ái cắm vào tim rồi thì mất hạnh phúc. Từ đó về sau chỉ toànlà những vết thương đau khổ mà thôi. Thiên đường hạnh phúc có đó mà mìnhkhông tiếp xúc được. Mình đi tìm một cái khác. Cái khác đó, là thế giớiđau khổ. Mình tưởng rằng chạm được vào cái đó là chạm được hạnh phúc.Nhưng sự thật không phải như vậy. Truyện Kiều là một câu truyện thôi,nhưng nó đại diện cho biết bao sự thật đã xảy ra trong cuộc đời.