3. Hạnh Phúc Chân Thật.
BÕ LÚC PHONG TRẦN
Đêm ngày luống những âm thầm,
Lửa binh đâu đã ầm ầm một phương.
Ngất trời sát khí mơ màng,
Đầy sông kình ngạc chật đường giáp binh.135
Chiến tranh tràn tới. Không khí chiến tranh bao phủ cả một vùng.
Người quen thuộc kẻ chung quanh,
Nhủ nàng hãy tạm lánh mình một nơi.
Nàng rằng: ‘Trước đã hẹn lời,
‘Dẫu trong nguy hiểm dám rời ước xưa!’
Còn đang dùng dẳng ngẩn ngơ.
Mái ngoài đã thấy bóng cờ tiếng la.136
Giáp binh kéo đến quanh nhà,
Đồng thanh cùng gởi: ‘Nào là phu nhân?’
Hai bên mười vị tướng quân,
Đặt gươm cởi giáp trước sân khấu đầu.
Cung nga thê nữ nối sau,
Rằng: ‘Vâng lệnh chỉ rước chầu vu quy.’
Từ Hải đưa một đạo binh đi đón vợ. Kiều đã xuống chó, bây giờ lên voi.
Sẵn sàng phượng liễn loan nghi,137
Hoa quan giấp giới hà y rỡ ràng.138
Dựng cờ nổi trống lên đường,
Trúc tơ139 thổi trước kiệuvàng kéo sau.
Đây là đám cưới mà Từ Hải mong muốn. Lời hứa đã được thực hiện. Từ Hải đãthành công và trở về đóng binh ở gần đó.
Hỏa bài tiền lộ ruổi mau,140
Nam đình nghe động trống chầu đại doanh.141
Kéo cờ lũy phát súng thành,
Từ công ra ngựa thân nghênh cửa ngoài.
Lữa mình là vẻ cân đai,
Hãy còn hàm én mày ngài như xưa.
Từ Hải thân hành ra ngoài cửa đón. Vẫn còn dáng dấp của người anh hùng đãgặp Kiều ngày xưa ở thanh lâu.
Cười rằng: ‘Cá nước duyên ưa!
‘Nhớ lời nói những bao giờ hay không?
‘Anh hùng mới biết anh hùng,
‘Rày xem phòng đã cam lòng ấy chưa?’
Nàng rằng: ‘Chút phận ngây thơ,
‘Cũng may dây cát được nhờ bóng cây!
- ‘Em chẳng qua chỉ là một loại dây leo nương nhờ vào được một cây tùngmạnh khỏe mà leo lên cao.’ Cát là dây leo, thường gọi là cát đằng. Có mộtbộ lục tên là Cát Đằng Lục do một thiền sư sáng tác. Tác phẩm Quy Sơn Đại Viên Thiền Sư Cảnh Sách trong bộ luật Sa Di và Sa Di Ni cócâu: ‘Khởi bất kiến ý tùng chi cát, thượng tủng thiên tầm, phụ thácthắng nhân, phương năng hữu ích.’ Nghĩa là: Há không thấy những dâyleo nương vào cây tùng mà lên cao được cả ngàn tầm; nương tựa vào nhữngngười lớn thì mới có ích lợi trong sự tu tập.
‘Đến bây giờ mới thấy đây,
‘Mà lòng đã chắc những ngày một hai.’
- ‘Bây giờ thì sự vinh quang đã rõ ràng nhưng em đã thấy được nó từ ngàymới gặp nhau!’ Chứng tỏ: ‘Em là tri kỷ duy nhất của anh. Em có con mắt rấttinh.’ Trong lòng nói vậy nhưng bên ngoài thì vẫn có vẻ khiêm nhường lắm:‘Em đâu có giá trị gì đâu!’
Cùng nhau trông mặt mà cười,
Dan tay về chốn trướng mai tự tình.
Tiệc bày thưởng tướng khao binh,
Om thòm trống trận rập rình nhạc quân.
Vinh hoa bỏ lúc phong trần,
Chữ tình ngày lại thêm xuân một ngày.
Đó là những ngày Kiều có danh, có lợi, có tình, có hạnh phúc. Nhưng thanôi, tình trạng này không được lâu dài!