Thơ - Văn mới cập nhật
Xuân Thi
Cảm Tác Nỗi Lòng Lưu Dân
Cảm Ơn Cuộc đời
Chúc Mừng Năm Mới 2018
Dòng ĐỜI
Tâm Thiền
Chuông Ngân
Kính mừng Phật Đản
Anh không chết đâu em
Kiếp này
Thông tin bình chọn
Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
22:45, Tuesday.April 28 2026
Nhân mùa Vu Lan: Trăn trở của người con mới lớn
 
Có ai đó từng nói cuộc sống là sự lựa chọn. Bạn luôn phải đưa ra những quyết định và đó là một việc mà cho tới lúc này đây tôi chưa bao giờ hoàn thành tốt. Tôi không đủ tự tin? thiếu quyết đoán? Có lẽ là cả hai. Đúng vậy, hai yếu tố quan trọng cần cho cuộc sống của mỗi người thì tôi lại không có.
Có ai đó từng nói kẻ nào biết điểm yếu của mình thì kẻ đó là người mạnh mẽ. Tôi thì ngược lại, càng hiểu rõ mình tôi càng lo sợ, hoang man. Tôi sợ mình không đủ bản lĩnh để đưa ra những quyết định đúng đắn, tôi sợ mình không đủ tự tin đi hết con đường đã chọn, tôi sợ mình không đủ kiên trì để theo đuổi niềm đam mê. Vì thế, khi mọi người ở ngã ba đường, họ sẽ tự tin chọn một con đường riêng cho mình và đi hết cuộc đời. Còn tôi luôn đi song song, có khi lại "song ba" chỉ vì tôi e sợ mình sẽ luyến tiếc cho sự lựa chọn sai lầm của chính bản thân.
 
Trước đây, tôi sống với quan niệm rằng "chuyện gì đến sẽ đến" - what will be will be. Để cho đến bây giờ nhìn lại trong tay tôi thấy mình chẳng có gì. Không có một định hướng hay một đam mê nào rõ rệt, có nghĩa là tôi cũng có nhưng nó không đủ lớn để vạch ra một con đường mà mình sẽ đi, sẽ theo đuổi và phấn đấu.
 
Tôi yêu âm nhạc, khoái thể thao, đam mê sách, thích nghiên cứu, ham phiêu lưu. Ở mỗi lĩnh vực tôi có một ít năng khiếu, chỉ ít thôi và điều đó khiến tôi bực mình. Tại sao nó không quy tụ về một mối mà mỗi thứ lại một ít khiến tôi chẳng làm nên trò trống gì được. Bố tôi dạy Anh, tôi học khá Lý, thích môn Sinh nhưng cuối cùng lại chui tọt vào lớp chuyên Hóa. Tôi nhảy cũng được, hát ổn nhưng không theo trường lớp nào, chỉ toàn là học mót. Tôi yêu bóng rổ nhưng lại giỏi bơi. Tôi thích chơi piano nhưng lại....không có tiền mua đàn hờ..hờ thế có khổ không chứ. Hậu quả là tôi cứ lơ ngơ, không biết mình đã có những gì, đang lam gì, đang đứng ở đâu và sẽ đi về đâu.
 
Cuộc sống là như thế, nó luôn bắt bạn phải chọn lựa, bạn luôn phải đứng ở ngã ba con đường. Con đường ở đây chỉ là khái niệm chung cho hoàn cảnh, con người, sự nghiệp, công việc...mọi thứ mà bạn phải đối mặt hàng ngày và tôi biết không chỉ có tôi mà còn rất nhiều bạn trẻ lâm vào tình trạng giống như thế.
 
Duy nhất một thứ mà bạn không cần chọn lựa, không cần theo đuổi, nó vẫn luôn tồn tại bên bạn, song hành cùng bạn trong suốt cuộc đời. Đó chính là gia đình của bạn, họ vẫn luôn ở đó quan tâm đến bạn, theo dõi từng bước đi của bạn dù bạn có lờ đi hay tạm lãng quên để theo đuổi những mục đích riêng của mình.
 
Tôi viết bài này chỉ để chia sẻ cảm giác của mình với những bạn trẻ sẽ và đang trở thành sinh viên, một mầm non của đất nước. Bạn đừng buôn lỏng, lãng quên hay chần chừ về những hoạch định tương lai đã vẽ nên. Hãy tin rằng dù bất kì trở ngại nào ập đến thì gia đình luôn bên cạnh ủng hộ và nâng đỡ bạn. Chúc các bạn thành công trên con đường của mình.
Theo Blog Grey
Các bài viết phản hồi
GỬI Ý KIẾN ĐỘC GIẢ
Họ Tên :
Email :
Tiêu đề
Nội dung :
 
Thư viện hình ảnh
Video
Hôm nay ta về đây CLB Hoa Linh Thoại tham gia hội trại hè 2011 Đại lễ cầu an cầu siêu cho các nạn nhân động đất sóng thần Nhật Bản Phật Đản ca - Ca sĩ Võ Thu Nga Cuộc hành trình du lịch tâm linh tại vương quốc Campuchia 2011
Blog mới cập nhật
Đại học Hoa Phạm Đài Loan - Mùa hoa Tuyết
Thầy ơi, con đã nhận ra Thầy rồi!
Nhớ thầy Truyền
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao...
Hoa tháng Năm
Cổ phần công đức
Tôi mắc nợ ông Sáu
Đi tìm vũ khúc mùa hè
Mơ màng Phật dạy....
Lời thú tội của chị gái nhỏ nhen
Slide Powerpoint
Bài học cuộc sống Các ngôi chùa Việt Nam Lời Phật dạy Lời thì thầm của hoa Phật pháp Tổng hợp Vu Lan Báo Hiếu
CLB Hoa Linh Thoại
Bản quyền thuộc Website Hoalinhthoai.com © 2008 - 2026
Ghi rõ nguồn hoalinhthoai.com khi đăng tải lại thông tin từ website này