Dòng thời gian dần trôi... Thấm thoát bốn năm học đã hoàn mãn. Hôm nay, những ngọn gió thu bắt đầu nhẹ thổi. Lá vàng rơi rụng khắp sân trường, báo hiệu mùa Vu Lan lại đến. Lặng lòng nghĩ về cha, âm thầm tưởng nhớ mẹ, con cảm nghe xao xuyến cả tâm hồn.
“Con vào Học viện ngày đầu
Mẹ hiền hạnh phúc chúc cầu an khương
Khi con tốt nghiệp ra trường
Mẹ đà nhẹ gót Tây Phương hưởng nhàn.”
Dòng thời gian dần trôi... Thấm thoát bốn năm học đã hoàn mãn. Hôm nay, những ngọn gió thu bắt đầu nhẹ thổi. Lá vàng rơi rụng khắp sân trường, báo hiệu mùa Vu Lan lại đến. Lặng lòng nghĩ về cha, âm thầm tưởng nhớ mẹ, con cảm nghe xao xuyến cả tâm hồn.
***
Mẹ ơi! Nhớ tháng năm xưa, con được lớn lên giữa tình yêu thương thẳm sâu của mẹ. Trong từng bước con đi, trong mỗi nhịp tim con thở hay từng lúc con vui cười hạnh phúc…, mẹ vẫn luôn hiện hữu bên con... Đến khi con trưởng thành, mẹ cũng là người âm thầm vạch lối con đi. Tâm tưởng mẹ len lỏi vào hồn con, giúp con thẩm thấu được giá trị đích thực của một đời người. Mẹ là người đưa tâm thức con rời xa đời sống tục lụy, để hòa vào mạch sống yêu thương của đạo pháp.
Và hạnh phúc hơn, khi con quyết tâm gửi thân vào chốn thiền môn, sống đời phạm hạnh, mẹ chính là người trợ duyên, để con hoàn thành ước nguyện. Từ đây, những tưởng con đã rời xa vòng tay yêu thương của mẹ. Nhưng nào ngờ, mẹ cũng luôn dõi mắt trông con. Mẹ hạnh phúc khi thấy con tinh tấn tu hành, lo lắng khi con giải đãi trong công phu tu tập. Mẹ luôn mong đợi ngày con được vững vàng trong đạo pháp và tận mắt nhìn thấy con đem chút ít sở học cũng như sở hành cống hiến cho đời, làm tốt đạo, rạng danh Thầy tổ. Bấy nhiêu cũng làm mẹ mãn nguyện lắm rồi.
Thế nhưng, thật đau đớn thay! Niềm vui của mẹ chỉ vừa hé nở. Tâm nguyện của mẹ, con chưa hoàn thành trọn vẹn, thì nay mẹ đã thành người thiên cổ. Phải chăng, mẹ là Bồ Tát hiện thân giúp con vượt qua khúc quanh cuộc đời, rồi nhẹ nhàng ra đi không cần báo đáp?!
Mẹ ơi! Mẹ biết không? Trong những ngày mẹ lâm trọng bệnh, mỗi khi cơn đau hoành hành thân xác mẹ, là mỗi lúc như ai đó xé nát tâm con. Con muốn gào thét và gào thét thật to, để lòng được nhẹ nhõm. Nhưng con không thể làm được, mẹ ơi! Con đành nuốt nghẹn vào tim. Con chỉ biết cầu khẩn Phật, vái van trời cho con được gánh hết mọi đau đớn của mẹ. Nhưng tất cả chỉ là vô vọng, chỉ còn trơ lại nỗi đau trong tận tâm khảm con và cơn đau ấy đã cướp đi thân xác của mẹ.
Mẹ ơi! Có phải tâm con không thành, Phật không thương hay nghiệp lực của mẹ phải trả và phải trả cho đến khi mẹ phải trút hơi thở cuối cùng, như lời Tổ Qui Sơn đã cảnh tỉnh:
“Giả sử bá thiên kiếp
Sở tác nghiệp bất vong
Nhân duyên hội ngộ thời
Quả báo hoàn tự thọ”…
Lại một lần nữa, sự ra đi của mẹ đã in hằn vết thương vào tâm trí con, giúp con tỉnh thức hơn trong cái lẽ vô thường mà Đức Phật dạy; cái lẽ vô thường đớn đau, ngậm ngùi trong cảnh sinh ly tử biệt, mà trên cõi đời này, không một ai tránh khỏi.
Giờ đây, mẹ đà nhẹ nhàng quay gót ra đi theo hành trình kế tiếp. Tâm nguyện của mẹ, con mãi khắc ghi. Ấy thế mà, trong tâm con vẫn còn biết bao dấu ấn khó phai, biết bao tiếc nuối, biết bao yêu thương và còn biết bao cái phải chăng trong đó... Lúc này, dường như nước mắt con luôn chực chờ trong khóe, để khi cần một phút giây nghĩ về mẹ thì hai dòng lệ cứ tuôn trào. Có lẽ, nỗi đau này sẽ mãi ẩn tàng trong cuộc sống của con, cho đến bao giờ con thực chứng lời Phật dạy.
Quả thật, chỉ có ai mất mẹ mới cảm nhận hết niềm hạnh phúc lớn lao khi còn được mẹ yêu thương, bảo bọc; chỉ có ai mất mẹ mới thẩm thấu được nỗi cô đơn, hiu quạnh là thế nào; chỉ có ai mất mẹ mới biết mình như mất tất cả. Và chỉ có ai mất mẹ mới có thể giác ngộ một điều rất đỗi thiêng liêng: mẹ chính là vị Bồ Tát của đời con.
***
“Ai mất mẹ sẽ thấy lòng trống trải
Người xa mẹ thật thấm thía nỗi cô đơn”
Hôm nay, mùa Vu Lan lại về, cũng là ngày con tốt nghiệp ra trường. Và con sẽ phải tiếp tục tiến bước trên con đường học Phật. Từ đây, trên đường con đi, không còn mẹ dõi mắt trông chờ. Lời an khương con không còn được nghe mẹ chúc. Con chợt nghe lòng nhói đau. Đóa hoa hồng ngự trị trên áo con ngày nào nay đà điểm trắng. Con nuốt lệ thầm nhủ, dù đóa hoa kia có trắng hay hồng, tất cả đều ẩn chứa bóng hình thân yêu của Mẹ.