Mẹ ơi, chưa bao giờ như lúc này con cảm thấy mình nợ Ba Mẹ nhiều đến thế. Con nợ Ba Mẹ thân thể này, khối óc này, con nợ Mẹ những tình yêu chan chứa, con Nợ Mẹ những buồn vui cuộc đời, con nợ Mẹ ân tình sâu nặng, con nợ Mẹ những đêm trường thao thức vì con.
Mẹ ơi, chưa bao giờ như lúc này con cảm thấy mình nợ Ba Mẹ nhiều đến thế. Con nợ Ba Mẹ thân thể này, khối óc này, con nợ Mẹ những tình yêu chan chứa, con Nợ Mẹ những buồn vui cuộc đời, con nợ Mẹ ân tình sâu nặng, con nợ Mẹ những đêm trường thao thức vì con. Có những lúc lòng con buồn lắm, con tìm đến với tĩnh lặng để lòng được bình yên. Con cứ mãi đau khổ với quá khứ buồn vui, quay quắt với tương lai chưa đến, con sống mãi trong hiện tại mà không thấy an vui. Con gái của Mẹ thật bất hiếu phải không thưa Mẹ?
Mẹ biết không, mỗi ngày con đi làm đều đi ngang con đường có hàng cây bằng lăng tím. Cái màu tím ấy đeo đẳng con một khoảng thời gian dài. Màu tím không chỉ lãng mạn trong tình yêu đôi lứa mà còn tím biếc tâm hồn con mỗi khi nghĩ về Mẹ, Mẹ của con
Biếc cả trong con những buổi chiều
Thương Mẹ những lúc thấy quạnh hiu
Làm sao để con đền đáp hết
Ơn nghĩa sinh thành Mẹ hằng trao
Ngoài sân những nắng óng ánh những giọt tơ vàng trong trẻo, cuộc sống thật tươi mới, tất bật. Bao nhiêu năm rồi, với cuộc sống hối hả, con chưa từng một ngày thấy chán, và mệt mỏi. Con muốn làm ra tiền một cách chân chính để chăm lo cho Ba Mẹ và gia đình mình có được một cuộc sống thoải mái và an vui. Con có bàn tay và khối óc Cha Mẹ cho, con tin mình có đủ nội lực để vượt qua gian khố. Thế mà…
Tháng 7 đến rồi, con cài lên ngực áo màu hoa đỏ thắm, tim con lại trỗi những nhịp đập yêu thương, nhớ công thành dưỡng dục của Cha Mẹ. Những nhịp đập ấy thường lỗi nhịp bởi con mãi mãi có đi hết con đường của cuộc đời mình vẫn chẳng thể nào có thể báo đáp nổi tình yêu mà Ba Mẹ dành cho con. Tiếng chuông chùa văng vẳng, mùi khói nhang nhẹ thoảng trong gió, thức tỉnh trong lòng con tiếng chuông lòng. Cuộc đời thật vô thường, “sắc tức thị không, không thị tức sắc”, con trải lòng mình trên những con chữ, bởi chẳng thể biết phải bày tỏ thế nào lời cảm tạ trên bờ môi. Thế nhưng, cuộc đời đẩy đưa đến những nhân duyên khó ngờ.
Con sinh ra trong một ngày mưa gió, tâm hồn con yếu đuối và mong manh. Con làm khổ Mẹ thiệt nhiều. Nếu một ngày hay tin con xa rời cuộc sống thế gian này, tìm cho mình một nơi tĩnh tâm, tu đạo, xin đừng đau lòng vì sự bất hiếu của con được không Mẹ? Con hỏi nhưng con cũng biết câu trả lời, lòng Mẹ như biển khơi, có bao giờ nước mắt chảy ngược đâu, chỉ có con cái làm đau lòng cha mẹ mà thôi. Tháng 7, Vu Lan mùa báo hiếu, con nguyện mỗi ngày, mỗi giây phút cho đến khi Trái Đất ngừng quay, con sẽ nguyện cầu cho Ba Mẹ được an vui và mạnh khỏe.
Tháng 7, nắng đó rồi mưa đó, cuộc đời mỗi người cũng có những biến chuyển thay đổi trong từng giây phút. Con gái của Mẹ, rồi một mai cũng trở thành một người khác, một tâm thức khác. Xin đừng rơi lệ vì con.
Con vụng về trong bày tỏ yêu thương
Nên con chưa một lần con nói con yêu Mẹ
Nhưng Mẹ ơi, trong tim con, lặng lẽ
Bóng hình Mẹ nghiêng bóng suốt đời con
Mỗi một lần con nghe câu hát...con buồn
"Gió lay Mẹ rụng, con phải mồ côi"
Trái tim con lại rung đập từng hồi
Lòng quặn thắt, vì con chưa kịp nói
Con đành viết lên đây thay lời nói
Con thương Mẹ, thương Mẹ lắm Mẹ ơi
Có lúc nào Mẹ thấy con kiệm lời
Là trong tim, con có ngàn lời nói
Mẹ ơi Mẹ, hãy tha thứ cho con!
Ánh Trăng Bên Thềm
* Chân thành cám ơn tác giả Ánh Trăng Bên Thềm đã gửi bài về chia sẻ các giá trị Chân-Thiện-Mỹ với đông đảo bạn đọc Hoa Linh Thoại