Trò đi học không mất tiền. Và thầy đi dạy cũng không tính công. Những thầy cô giáo ở đây toàn là những người đã lớn tuổi. Thầy cô tìm thấy ở công việc này niềm vui khi mang lại hạnh phúc được học chữ của lũ nhỏ. Ngoài thầy Tổng đã 66 tuổi, còn có cô Nguyễn Thị Ngọc Tuyết, 67 tuổi. Trước đây cô Tuyết là giáo viên trường tiểu học Bông Sao, phường 5, quận 8. Cô giáo Tuyết gắn bó với lớp học tình thương ngay từ những ngày đầu tiên đến nay.
Với chỉ 2 căn phòng, nhưng lớp học tình thương này dành trọn cả cho các em từ lớp 1 đến lớp 5. Những em có điều kiện tương đối một chút, sư Thích Thiện Quý làm giấy tờ và chuyển em lên Trường Tiểu học Bông Sao gần đó để tạo điều kiện cho em học tốt hơn.
Lũ nhỏ ở lớp học tình thương phải đi học cách nhật: lớp 1 và 2 học ngày thứ 3,5,7; còn các lớp 3,4,5 học các ngày còn lại trong tuần. Học cách nhật như vậy nên nhiều khi các em hay bị... quên bài, thầy cô giáo cứ phải ôn tập suốt.
Nương theo cửa chùa
Lớp học ra đời, nhiều trẻ em biết đến con chữ. Trẻ em ngày học một buổi, buổi còn lại phụ ba mẹ làm lụng. Dẫu là đã được rèn lễ phép rất nhiều, nhưng những khuôn mặt già trước tuổi, những cái cau mày, quắc mắt vẫn cho thấy một cuộc sống thật khốc liệt của các em.
Có những đứa trẻ như bé Lê Thị Kim Ngân, buổi sáng đi học, buổi chiều về phụ bán vé số với người cha bị tật đôi chân. Mỗi ngày như vậy, cô bé mới sinh năm 2001 này có thể kiếm cho gia đình 100 ngàn đồng. Còn bé xíu nên những ngày đầu, bé Ngân bị người ta lừa lấy hết vé số.