Thơ - Văn mới cập nhật
Xuân Thi
Cảm Tác Nỗi Lòng Lưu Dân
Cảm Ơn Cuộc đời
Chúc Mừng Năm Mới 2018
Dòng ĐỜI
Tâm Thiền
Chuông Ngân
Kính mừng Phật Đản
Anh không chết đâu em
Kiếp này
Thông tin bình chọn
Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
11:09, Sunday.June 14 2026
Ngưỡng vọng Giáo sư Trần Phương Lan
 
Cô, một vì sao sáng trên nền trời tri thức, bằng sự ngưỡng vọng của người học trò, Cô vô cùng tuyệt vời trong lòng chúng tôi. Và rồi… cơn gió vô thường chợt đến, bảy mươi mốt tuổi xuân, Cô đã từ biệt cuộc đời, từ biệt cõi vô thường trên chuyến đò cuối cùng đưa khách sang sông…

Bên hiên nhà lắng nghe ngọn gió thổi

Mảnh trăng gầy mang một nỗi hoài mong.

Với gió, với trăng, với lòng đầy ưu tư khắc khoải, trái tim như thổn thức mang trong mình một nỗi nhớ về vùng đất kinh thành, nơi chan chứa đậm đà bản sắc dân tộc Việt Nam, nơi uy nghi với hệ thống đền đài lăng tẩm, nơi nhẹ nhàng phảng phất buồn với núi Ngự, sông Hương cùng những điệurất Huế chứa chan sắc màu của hoài cổ, yêu thương.

Vùng đất êm đềm, thâm trầm sâu lắng ấy, nơi sinh ra biết bao con người tài hoa, cống hiến cả cuộc đời trí tuệ cho quê hương đất nước, giáo sư Trần Phương Lan, người con gái của đất kinh thành mộng mơ, nơi đã làm lưu luyến bao thi nhân mặc khách. Bởi

Gió chiều vương áo nàng thôn nữ

Quai lọng nghiêng vành chiếc nón thơ.

Cái dịu dàng, yêu kiều mềm mại của những cô gái với chiếc nón bài thơ đượm nhuần trong Cô, một dáng người mảnh mai cao ráo, nụ cười điềm tĩnh luôn hiện trên môi, ẩn chứa phong thái của sự sâu lắng hiền hòa như người ta vẫn thường nói về Huế -  “chẳng nơi nào có được, nét dịu dàng pha lẫn trầm tư”. Vâng! Chính cái dịu dàng và trầm tư ấy đã khiến bao thế hệ học trò chúng tôi không thể nào quên được Cô, người lái đò vẫn bao năm tận tụy trong sự hy sinh thầm lặng để đưa người sang sông.

Nguyên Tâm, người nữ đệ tử của Hòa thượng Thích Minh Châu, người đã phụng sự cho Đạo Pháp bằng cả một chữ “Tâm trong sáng, tròn đầy, người đã góp phần vào việc xây dựng một ngôi nhà Phật giáo Việt Nam phát triển vững mạnh bằng chính trí tuệ học thức của mình, làm chiếc cầu nối, truyền tải giáo lý Phật Đà đến với tất cả mọi người bằng con đường dịch thuật. Hiện đã có rất nhiều các tác phẩm Phật học được Cô chuyển ngữ từ tiếng Anh sang tiếng Việt, giúp mọi người có thể vượt qua được hàng rào cản về sự bất đồng ngôn ngữ, tạo điều kiện dễ dàng trong việc học Phật, trong thế giới “Phật pháp cao sâu quá nhiệm mầu”, lấy pháp Phật chuyển hóa nội tâm, chuyển hóa mọi nỗi khổ niềm đau trong cuộc sống. Một cuộc đời phụng hiến cho Đạo pháp và Dân tộc, Phật tử Nguyên Tâm (Giáo sư Trần Phương Lan), một tấm gương sáng cho đàn hậu bối học tập và noi theo. Bên cạnh con đường dịch thuật,  Cô còn là Phó Trưởng khoa kiêm Giảng viên phụ trách môn Anh văn Phật pháp của Học viện Phật giáo Việt Nam tại Tp.HCM, đồng thời là cộng tác viên cho nhiều tờ báo như: Nguyệt san Giác ngộ, Tạp chí Văn hóa Phật giáo, v.v... Một Phật tử thiện tri thức với con đường dịch thuật và giáo dục đã cống hiến rất nhiều vào sự phát triển của Phật giáo Việt Nam và ươm mầm những bông hoa tương lai làm rạng rỡ cho Phật giáo nước nhà.

Đối với Cô, thời gian thật vô cùng quý báu, để xây dựng một nền giáo dục tốt một phần cũng phải nhờ vào sự cố gắng của người cầm phấn trong mỗi giây mỗi phút. Mở đầu mỗi buổi giảng vẫn là  nụ cười thân mến với giọng nói nhẹ nhàng “Hello Brothers and sisters! How are you today? and How do you learn English well?” nghĩa là: Chào quý thầy, quý cô!, Quý thầy cô có khỏe không? Có chuẩn bị bài tốt không, và câu trả lời của chư huynh đệ vẫn luôn là  “Yes, Madam!”. Thân thương lắm! Dù chỉ là những câu chào quen thuộc vào mỗi buổi đến lớp nhưng đã làm cho huynh đệ chúng tôi phải ngậm ngùi trong dòng lệ chiều nay của ngày đưa Cô về nơi an nghỉ cuối cùng. Nụ cười thân thương với ánh mắt hiền từ đã lắm lúc làm chúng tôi phải tự h thẹn với chính mình khi chưa chuẩn bị bài tốt. Suốt thời gian ngồi trên ghế Học viện với những giờ Anh văn Phật pháp, huynh đệ chúng tôi vẫn luôn được thức nhắc phải cố gắng học thật tốt, biết đọc, biết viết, biết dịch thuật, để trở thành những người đại diện cho Phật giáo Việt Nam, giao  lưu Phật pháp với các nước trên thế giới, vì đây là thời kỳ hội nhập, ngôn ngữ vô cùng quan trọng để người với người hiểu nhau hơn, cùng nhau chung tay đưa Phật pháp đến với nhân loại. Những hy vọng vào một thế hệ trẻ tương lai cho Phật giáo Việt Nam cũng như tình cảm của Cô dành cho học trò mình vẫn luôn hiện sinh qua những trang sách dịch thuật, những thời giảng bài của Cô. Thân thương đến vô cùng!

, một vì sao sáng trên nền trời tri thức, bằng sự ngưỡng vọng của người học trò, Cô vô cùng tuyệt vời trong lòng chúng tôi. Và rồi cơn gió vô thường chợt đến, bảy mươi mốt tuổi xuân, Cô đã t biệt cuộc đời, từ biệt cõi vô thường trên chuyến đò cuối cùng đưa khách sang sông…

“Thân xác này trả về cát bụi

Cõi hồng trần nhẹ gót ra đi”

Cô đã đi rồi, để lại bao thương tiếc bùi ngùi cho đàn hậu học hôm nay. Một bậc Thầy tri thức đã không còn nữa. Nước mắt huynh đệ lặng lẽ rơi giữa làn khói hương trầm trước di ảnh của Người.

Dòng Hương giang con nước thẫn thờ trôi

Như tiễn đưa người con xứ Huế

Niềm tiếc thương trở về lòng đất mẹ

Bến đò buồn đã thiếu vắng người đưa.

“Những gì cống hiến cho cuộc đời sẽ tồn tại mãi cùng thời gian”.

Mặc dầu thân xác không còn nữa, nhưng những gì Cô để lại cho sự nghiệp Hoằng pháp, cho nền học thuật, cho những người học trò hôm nay vẫn còn mãi lưu dấu cùng năm tháng.

Một tầm lòng cao quý

một Phật tử thuần thành

một bậc thầy khả kính

mãi mãi được khắc ghi.

Trong kinh, Đức Phật dạy: “Sanh như đắp chăn bông, tử như cởi áo hạ”, và rồi 17/02 năm Tân Mão, Cô đã trút bỏ huyễn thân giả tạm để về với quê hương thật sự của mình, ở đó an vui và thanh tịnh trong ánh sáng mười phương chư Phật. Xin cho con được nht tâm cầu nguyện hương linh Người luôn được an nhiên, tự tại trở về Đâu Suất Đà Thiên của Bổn quốc Phật Di lặc, nơi Cô hằng mơ ước.

Sơn Trúc

Các bài viết phản hồi
Thich Dong Tri (thichdongtri@yahoo.com)
NÉN HƯƠNG ĐƯA TIỄN (Tưởng niệm GS Trần Phương Lan) Lặng lẽ đốt thêm mấy lượt nhang Nhìn ảnh của Cô ở trên bàn Kỷ niệm hiện về, nguồn xúc cảm. Kính tưởng Giáo Sư Trần Phương Lan. Tôi nhớ năm xưa mới nhập trường Cô giáo hiền từ thật dễ thương Nghị lực tràn đầy như núi Ngự Uyển chuyển mặn mà tựa sông Hương. Cô có biết không, môn Anh Văn Đúng là môn học thật “khó ăn” Khi “nuốt không trôi” thì dễ nản Làm sao chuyên chú với siêng năng? Nhiều từ chẳng biết phát âm sao, Có đoạn chẳng hiểu được chữ nào Có lúc học thi, đầu căng thẳng Lúc đợi chuông reo, thở cái phào. Nhiều người chẳng có căn bản chi Chẳng biết Anh Văn để làm gì? Nếu chẳng cảm thông bao hoàn cảnh Thì cô giáo ắt “nổi sân si” Tôi được nhiều lần Cô giáo giao Cốp pi (copy) bài vở của Cô trao Phân phối lớp Tăng, người một bản Để tra học trước tiết Cô vào. Có lúc cùng Cô soạn dịch bài Làm sao tránh được những chỗ sai? Ân cần kiên nhẫn, Cô chỉ bảo Khuyến khích bên Cô, mãi miệt mài. Cô dạy Anh Văn rất tận tình Phục vụ Đạo Pháp hết sức mình Tinh tấn công phu nơi Tịnh Thất Sớm chiều vui nghĩa Kệ, lời Kinh. Anh Văn Phật Pháp của năm nào Vốn liếng ân cần Cô gửi trao Tôi mang ứng dụng muôn vạn nẻo Chia sẻ, tâm tình với kết giao… Cô như Bồ Tát hiện trần gian Danh lợi phồn hoa vốn chẳng màng Viết sách, dịch Kinh và dạy học Tấm gương trong sáng, đẹp vô vàn. Bảy Mươi Mốt tuổi - kiếp nhân sinh Cô đã trải tâm, sống trọn tình Nay duyên đã mãn, về quê cũ Nén hương tưởng niệm, tiễn chơn linh. Cô hãy yên lòng, Cô giáo ơi ! Suốt đời gắn bó việc “trồng người” Nay học trò Cô đang tiếp bước Ánh Đạo bừng soi thức tỉnh đời. Saigon 31/03/2011 Thích Đồng Trí
Quảng Hòa (quanghoa873@yahoo.com)
Bẵng đi một thời gian lâu, tôi chưa có dịp về lại Sài gòn. Vật đổi sao dời biết bao nhiêu thay đổi, khoảng cách từ nơi tôi ở về thành phố không xa lắm, vậy mà những đổi thay những mất mát tôi không hề biết được. Hôm nay tình cờ trên Hoa Linh Thoai tôi đọc được thông tin Giáo Sư Trần Phương Lan đã thuận lẽ vô thường về với cõi Phật. Là sinh viên khóa V của Học Viện tôi đã may mắn được học với Cô trong suốt 2 năm liền, bao nhiêu đó cũng dủ cho tôi học được ở Cô rất nhiều. Vẫn biết rằng sanh tử là lẽ tất nhiên nhưng trước nỗi đau mất mát này tôi như thấy có chút gì đó ngậm ngùi. Người ra đi để lại bao nhiêu tinh hoa cho đời, bộ sách Shanga -Talk 2 tập mà Cô tặng cho tăng ni sinh chúng tôi ngày lễ tốt nghiệp là quyển sách gối đầu giường của tôi, tôi luôn coi nó như là vốn liếng Cô dành lại cho thế hệ chúng ta, thế mà hôm nay tất cả những gì Cô để lại cho đời đều còn đó mà Người thì đã mãi mãi ra đi. Thưa Cô, ngày tiễn đưa Cô về nơi an nghỉ cuối cùng con không vào được, từ nơi đây con xin dốt nén hương lòng hướng vọng về Cô, cầu chúc Cô sớm được thác sanh liên đài. Xin chắp tay vĩnh biệt Cô, vĩnh biệt một ân sư khả kính. Học trò cũ của Cô
GỬI Ý KIẾN ĐỘC GIẢ
Họ Tên :
Email :
Tiêu đề
Nội dung :
 
Thư viện hình ảnh
Video
Hôm nay ta về đây CLB Hoa Linh Thoại tham gia hội trại hè 2011 Đại lễ cầu an cầu siêu cho các nạn nhân động đất sóng thần Nhật Bản Phật Đản ca - Ca sĩ Võ Thu Nga Cuộc hành trình du lịch tâm linh tại vương quốc Campuchia 2011
Blog mới cập nhật
Đại học Hoa Phạm Đài Loan - Mùa hoa Tuyết
Thầy ơi, con đã nhận ra Thầy rồi!
Nhớ thầy Truyền
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao...
Hoa tháng Năm
Cổ phần công đức
Tôi mắc nợ ông Sáu
Đi tìm vũ khúc mùa hè
Mơ màng Phật dạy....
Lời thú tội của chị gái nhỏ nhen
Slide Powerpoint
Bài học cuộc sống Các ngôi chùa Việt Nam Lời Phật dạy Lời thì thầm của hoa Phật pháp Tổng hợp Vu Lan Báo Hiếu
CLB Hoa Linh Thoại
Bản quyền thuộc Website Hoalinhthoai.com © 2008 - 2026
Ghi rõ nguồn hoalinhthoai.com khi đăng tải lại thông tin từ website này