Thơ - Văn mới cập nhật
Xuân Thi
Cảm Tác Nỗi Lòng Lưu Dân
Cảm Ơn Cuộc đời
Chúc Mừng Năm Mới 2018
Dòng ĐỜI
Tâm Thiền
Chuông Ngân
Kính mừng Phật Đản
Anh không chết đâu em
Kiếp này
Thông tin bình chọn
Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
14:24, Wednesday.May 20 2026
Tăng, ni cũng tần tảo làm ruộng
 
Nhiều nhà chùa ở Thừa Thiên - Huế tự túc lương thực bằng việc cày cấy. Những tăng ni của chùa cũng tần tảo ruộng vườn không khác nông dân thực thụ.

Làm ruộng không thuốc sâu

Chùa Từ Hiếu nằm trên đường Lê Ngô Cát, TP. Huế, là một trong những ngôi chùa còn sở hữu nhiều ruộng ở tỉnh Thừa Thiên- Huế. Đây là ngôi chùa do các thái giám trong cung xây dựng dưới thời Nguyễn, nên ruộng đất cũng do thái giám cúng dường. Hiện chùa có tổng cộng 10,5 mẫu ruộng, tập trung ở các phường Tây Lộc và Thuận Lộc của TP. Huế. Số ruộng này được nhà chùa xác lập quyền sở hữu từ thời Tự Đức và nay đã được Nhà nước cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.

Các tăng ni chùa Từ Hiếu nô nức trong mùa gặt.

Cũng như hơn 100 tăng, ni khác của chùa Từ Hiếu, từ khi còn là chú điệu, sư thầy Thích Mãn Hạnh đã quen với việc cày ruộng, bón phân, cấy lúa và gặt lúa. Thầy Hạnh cho biết, với diện tích ruộng lớn và thực hiện lời chư tổ dạy “nhất nhật bất tác, nhất nhật bất thực”, nên các sư của chùa là những nông dân áo nâu, đầu nhẵn.

Mỗi năm hai vụ, sau khi cày, ruộng của chùa được bón phân hữu cơ thật đều và bừa nhuyễn, phẳng như mặt giấy rồi mới cấy. Việc cấy lúa cũng hết sức tỉ mỉ. Cây lúa được cấy thẳng như kẻ chỉ, đứng trên bờ nhìn xuống sẽ thấy từ cây đầu tiên của hàng đến cây cuối cùng.

Mùa gặt, tất cả tăng, ni của chùa đều ra đồng, không phân biệt sư lớn hay sư nhỏ. Một ngày theo chân các sư ra ruộng gặt lúa, chúng tôi bất ngờ khi thấy tăng, ni gặt lúa chuyên nghiệp không thua gì nông dân. Giữa thửa ruộng trũng, các sư xắn quần ngang gối, tay thoăn thoắt cắt, bó và gánh lúa, áo nâu đẫm mồ hôi.

Điều đặc biệt trong hoạt động làm ruộng của các chùa là không bao giờ sử dụng thuốc trừ sâu bọ và thuốc diệt cỏ, vì Phật giáo quan niệm không sát sinh. Do đó, cây lúa ở các ruộng chùa sinh trưởng và phát triển tự nhiên, không có sự can thiệp của hóa chất. Cũng vì vậy mà kết quả sản xuất có tính may rủi, bởi nếu gặp năm sâu bọ nhiều thì lúa coi như mất trắng. Nhưng theo nhà sư ở nhiều chùa, mặc dù không sử dụng hóa chất, nhưng lúa của chùa rất ít khi mất mùa.

“Dĩ nông vi thiền”

Theo sử liệu, khác với chùa ở những địa phương khác, ngay từ buổi đầu xuất hiện, các chùa ở Thừa Thiên- Huế đã có chủ trương “dĩ nông vi thiền”, tức là lấy việc cày cấy làm thiền. Do đó, cuộc sống của các chùa khá sung túc, các tăng, ni không phải hổ thẹn vì đã sống bằng sự lao động cật lực của mình.

Cũng như chùa Từ Hiếu, ở các chùa Phước Duyên, Tường Vân, Pháp Hải, Long Thọ... tăng, ni cũng là những nông dân thực thụ.

Dưới thời Nguyễn, ruộng của các chùa gồm nhiều loại, như ruộng do vua cấp; ruộng do các hoàng tử, công chúa và quan lại cúng dường; ruộng do các trụ trì chùa mua về hoặc do các tín đồ phật tử giàu có mua cúng; ruộng do làng xã trích cúng… Tuy nhiên, đến nay, trong số hơn 150 ngôi chùa ở tỉnh, số chùa còn làm ruộng chỉ còn ở con số vài chục.

Theo sư thầy Thích Pháp Chân Đăng - giáo thọ chùa Từ Hiếu, làm ruộng không chỉ giúp chùa tự túc lương thực, mà còn hỗ trợ cho việc tu hành. Bởi lẽ, tăng, ni làm ruộng thì mới thấu hiểu và cảm thông được sự vất vả của quần chúng, từ đó mới có thể gần gũi để cảm hóa, dìu dắt quần chúng trở về chánh pháp, tạo nên cuộc sống tốt đẹp hơn. Ngoài ra làm ruộng còn giúp người tu hành tập được cái tính kham nhẫn, cẩn thận và đây là tiền đề để đi đến các Phật sự lớn.

Thượng tọa Thích Trí Tựu - trụ trì chùa Thiên Mụ tâm sự rằng, nhiều lão nông tri điền khi thấy sư của chùa cày cấy, gặt hái bằng đức tính kiên nhẫn, tỉ mẩn cũng phải đem lòng nể phục. Khi đó, các “nhà sư nông dân” giải thích: nông dân làm ruộng để có lương thực, còn nhà chùa làm ruộng là vừa để tăng gia sản xuất, vừa nhằm đào tạo ra những thầy tu để giúp đời.

Các bài viết phản hồi
tamphuoc (tamphuoc@ymail.com)
chúng con không có ý phản đối sự tu tập của chư quí vị. Bởi Tổ Bách Trượng có dạy: "Nhất nhật bất tác, nhất nhật bất thực", tạm hiểu là một ngày không làm, ngày đó không thọ cơm". Do đó, từ ngày xuất gia đến giờ, con không ngày nào là dám giải đãi "ăn không ngồi rỗi" cả! kính trình quí vị, theo thiển ý của con làm ruộng, làm hoa màu hay làm rẫy, v.v.. tất cả đều là vì rèn luyện thể chất sức khỏe thể lực, đồng thời tinh thần khi làm việc cũng phấn khởi hẳn lên. Nhất là những chú, những điệu sau khi rời xa gia đình, có vị cũng rất quen với việc làm, tuy cũng có vị từng bước chập chững, nhưng từ từ giỏi hẳn vì tận tâm và tận lực vì tâm bồ đề phụng sự tam bảo, đồng thời cũng giữ gìn thanh qui và nội qui của trú xứ mình đang sinh hoạt, "thuần hóa tâm hồn" ngày một đến gần với Chân - Thiện -Mỹ" như Hoa Linh Thoại đâm chồi nảy lộc vậy thay! song có một điều cảnh báo rằng: "tuổi trẻ phần nhiều giải đãi, nghe hoài sinh chán". Sa si luật nghi- "văn phồn tắc yểm". Hoặc có vị dựa vào kinh Di giáo sau khi biết đức Phật dạy không được chế thuốc thang, nuôi trồng, kinh doanh tất cả những gì có tính thương mại thì không nên làm... "Y nghĩa bất y ngữ". Thật vậy, giáo hội từ sau khi phổ biến hiến chương về vấn đề "nhà chùa tự túc", tự lo đời sống của mỗi tự viện bằng nhiều phương tiện khác nhau. Do đó, chùa làm tương, chao, nhang, bột, may, dệt, bánh, thức ăn chay, ... từ sự đủ trang trải, từ niềm vui hòa hợp những ngày thành công ban đầu. Dần dần đã dựa vào đó để làm cái thế mạnh tự tôn! Vì sao gọi là thế mạnh? Bởi vì thời khóa một ngày ngoài sáu thời ra, quí vị rất vui là tạo thêm thực phẩm cho chùa, và niềm vui tu tập cho bản thân. Nhưng "tham thực thì cực thân", quí vị quên một điều đức Phật dạy về Bát Chánh Đạo, đó là Chánh Tinh tấn (ở đây đã chứa đủ Chánh Kiến, Chánh Tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh định và Chánh Huệ). Chánh Tinh tấn có nghĩa là: siêng năng, ngày càng tiến lên cao hơn, ngày càng phát huy tiềm năng về tâm bồ đề của bản thân, ngày càng gần với Giới học, Định học và Huệ học. vậy, thử nhìn lại một góc của vấn đề thực tế về nét chính của bài góp ý này! mời quí vị tứ duy về điều kiện sinh hoạt, đi lại, làm việc, nghĩ ngơi và tu tập theo thanh qui vào những ngày vụ mùa gặt về? ngày mưa bảo, ngày cho nước vào ruộng, ngày cày bừa? Chúng con nhớ ít nhất một lần, một trong những sự kiện làm chấn động tâm thức của Thái Tứ Tất Đạt Đa đó là : khi cùng vua Tịnh Phạn đi xuống ruộng (lễ Hạ điền), thấy cái cầy, thấy con giun lườn lườn trơ trọi, đau đớn vị đứt khúc, ... Thái tử đã tách mọi người ra và ngồi nghĩ dưới một gốc cây suy tư về đời sống nhân sinh và vũ trụ, lúc này Thái từ vào trạng thái Sơ thiền, một trạng thái xa hẳn các tham, các điều ác, có tư duy định tĩnh nhất tâm. sau Thành đạo. đức Phật đi khắp hang cùng ngõ hẽm truyền dạy chánh pháp, có dịp gặp người nông phu, ông không tin rằng vì sao Phật không làm việc mà lại vẫn tươi nhuận sáng đẹp và tự tại như thế. Đức Phật đã nói gì? ta cũng cày, cũng bừa, cũng vãi lúa, cũng thu hoạch, nhưng với Như lai, cày trên mãnh đất tâm của chính mình, tâm bồ đề là hạt giống và thu hoạch Giới Định và Tuệ... nhắc lại sự Chánh Tinh Tấn, con muốn gởi một tâm niệm đến hội đồng điều hành và ban chức sự Đại Tòng Lâm (chùa có chúng tăng ở) một điều là:khi nào tăng ni sống đùng giờ, giờ nào việc đó, ngay cả giờ đi đại tiện cũng đúng (y nghĩa bất y ngứ!) thì lúc đó tinh thần mới minh mẫn trong một cơ thế tráng kiện. Làm việc, một nguồn vui, kính chia sẻ và sám hối đãnh lễ trên những người lãnh đạo vì lợi ích chúng sanh. Song chúng con vô cùng trách với những vị phát tâm trẻ rằng, hãy dựa vào lời Tổ Bách Trượng, mỗi ngày đều làm việc, làm việc để sửa mình, "ngọc bất trác bất thành khí", nhưng tuyệt đối không được ỷ lại kéo dài thời gian, vượt qua qui định giờ của chúng, làm khó cho vị tri sự (chúng tôi đã từng làm tri sự). Đến giờ nào làm việc đó, dù công việc chưa xong thì kiếp khác làm tiếp, nhưng Tinh tấn đúng giờ sẽ giúp quí vị không còn tái sanh vào đọa thù, ngạ quỉ đói mà thật sự sanh đã tận ngay lúc dừng lại công việc hòa hợp, phạm hạnh đã thành ngay lúc văng lời rửa tay ăn cơm, việc cần làm đã làm xong ngay lúc quí vị đang ngồi (làm say sưa_) khéo sắp xếp đứng dậy mặc áo, ăn cơm với chúng thì mọi thời thời khắc khắc làm ruộng, cày cấy, bửa củi, xe nhang, khuôn bánh, tưới rau, tụng đám, vv... 24 giờ không lúc nào là không vãng sanh tịnh độ. Kính cám ơn và chia sẻ lên những hành giả đồng cảm ray rứt và xuất gia trẻ. được như thế mới không hỗ thẹn "nhất kế công đa thiểu lượng bỉ lai xứ- nhị thổn kỷ đức hạnh toàn khuyết ứng cúng-tam phòng tâm ly quá tham đẳng vi tôn-tứ chánh sự lương dược vị liệu hình khôn-ngũ vị thành đạo nghiệp phương thọ thử thực". Trên đền ân cha mẹ thầy tổ dưới cứu độ chính chúng sanh mình nữa vậy! thân kính đảnh lễ bạn đồng tu.
GỬI Ý KIẾN ĐỘC GIẢ
Họ Tên :
Email :
Tiêu đề
Nội dung :
 
Các tin tức khác
Thư viện hình ảnh
Video
Hôm nay ta về đây CLB Hoa Linh Thoại tham gia hội trại hè 2011 Đại lễ cầu an cầu siêu cho các nạn nhân động đất sóng thần Nhật Bản Phật Đản ca - Ca sĩ Võ Thu Nga Cuộc hành trình du lịch tâm linh tại vương quốc Campuchia 2011
Blog mới cập nhật
Đại học Hoa Phạm Đài Loan - Mùa hoa Tuyết
Thầy ơi, con đã nhận ra Thầy rồi!
Nhớ thầy Truyền
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao...
Hoa tháng Năm
Cổ phần công đức
Tôi mắc nợ ông Sáu
Đi tìm vũ khúc mùa hè
Mơ màng Phật dạy....
Lời thú tội của chị gái nhỏ nhen
Slide Powerpoint
Bài học cuộc sống Các ngôi chùa Việt Nam Lời Phật dạy Lời thì thầm của hoa Phật pháp Tổng hợp Vu Lan Báo Hiếu
CLB Hoa Linh Thoại
Bản quyền thuộc Website Hoalinhthoai.com © 2008 - 2026
Ghi rõ nguồn hoalinhthoai.com khi đăng tải lại thông tin từ website này