Thơ - Văn mới cập nhật
Xuân Thi
Cảm Tác Nỗi Lòng Lưu Dân
Cảm Ơn Cuộc đời
Chúc Mừng Năm Mới 2018
Dòng ĐỜI
Tâm Thiền
Chuông Ngân
Kính mừng Phật Đản
Anh không chết đâu em
Kiếp này
Thông tin bình chọn
Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
17:18, Tuesday.April 28 2026
Đành phải như vậy thôi
 
Chủ nhà pha trà xong, đặt chén trà lên chiếc bàn nhỏ phía trước mặt khách, và đậy nắp lại. Sau đó, chủ nhà dường như chợt nhớ ra điều gì, tiện tay để tay để ngay phích nước nóng (bình thủy) trên mặt đất, vội vàng đi vào phòng trong, lập tức có tiếng mở cửa tủ và tiếng lục tìm đồ.

Đến làm khách là hai bố con, cô con gái mười tuổi đang đứng chỗ cửa sổ ngắm hoa, còn ông bố thì vừa chạm ngón tay vào cái tay cầm nhỏ nhắn của chén trà. Bỗng “bùm” một tiếng, phích nước nóng trên sàn bị đổ và nổ tung. Cô con gái giật thót người, quay lại nhìn. Sự việc tuy hết sức đơn giản, nhưng lại dường như là một điều lạ kỳ : hai bố con họ đích thực không hề chạm vào. Lúc chủ nhà đặt phích nước ở đó, tuy phích nước có hơi lắc lư, nhưng nó không đổ ngay lúc đó.

Người chủ nhà nghe tiếng nổ, vội vàng đi ra, trong tay cầm một hộp kẹo sôcôla. Vừa vào phòng khách, chủ nhà theo phản xạ, thoáng nhìn sàn nhà, bốc lên hơi nước nóng hổi, luôn miệng nói :”Không sao ! Không sao !”

Người cha tựa như muốn giải thích ngay với chủ nhà điều gì đó, nhưng kìm lại.

“Tôi thực sự xin lỗi” Người cha nói “Tôi đã đụng vào nó”.

“không sao đâu.” Người chủ nhà một lần nữa chứng tỏ là không sao cả.

Lúc ra về, cô con gái hỏi bố “Bố ơi, có thật là bố làm đổ không?”

“… Bố đứng gần nó nhất.” Người bố nói.

“Nhưng bố không làm đổ mà ! Lúc đó con đang nhìn bóng của bố ở trong tấm kính. Bố không hề động đậy mà !”

Người cha cười, “Vậy con nói thử xem phải làm sao?”

“Do sàn nhà không bằng phẳng nên phích nước nóng tự đổ ! Lúc chú Lý đặt nó xuống thì nó đã bị lay động rồi, lay qua lay lại thì đổ thôi. Bố, vì sao bố lại nói là do bố…”

“Điều này làm sao chú Lý nhìn thấy được ?”

“Mình có thể nói cho chú ấy biết.”

“Không được đâu con ạ” Người cha nói, “Thà rằng nói là do bố đụng vào, nghe còn thấy có lý hơn. Có lúc, con thật sự không hiểu là chuyện gì nữa, con càng nói thật thì nó lại càng như giả dối, và càng khiến không thể cho người ta tin được.”

Cô con gái im lặng một lúc lâu, “chỉ có thể như vậy sao hả bố?”

“Đành phải vậy thôi”

Lê khắc Kiều Lục biên dịch

(Thế Giới Hoa Ngữ)

Các bài viết phản hồi
GỬI Ý KIẾN ĐỘC GIẢ
Họ Tên :
Email :
Tiêu đề
Nội dung :
 
Thư viện hình ảnh
Video
Hôm nay ta về đây CLB Hoa Linh Thoại tham gia hội trại hè 2011 Đại lễ cầu an cầu siêu cho các nạn nhân động đất sóng thần Nhật Bản Phật Đản ca - Ca sĩ Võ Thu Nga Cuộc hành trình du lịch tâm linh tại vương quốc Campuchia 2011
Blog mới cập nhật
Đại học Hoa Phạm Đài Loan - Mùa hoa Tuyết
Thầy ơi, con đã nhận ra Thầy rồi!
Nhớ thầy Truyền
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao...
Hoa tháng Năm
Cổ phần công đức
Tôi mắc nợ ông Sáu
Đi tìm vũ khúc mùa hè
Mơ màng Phật dạy....
Lời thú tội của chị gái nhỏ nhen
Slide Powerpoint
Bài học cuộc sống Các ngôi chùa Việt Nam Lời Phật dạy Lời thì thầm của hoa Phật pháp Tổng hợp Vu Lan Báo Hiếu
CLB Hoa Linh Thoại
Bản quyền thuộc Website Hoalinhthoai.com © 2008 - 2026
Ghi rõ nguồn hoalinhthoai.com khi đăng tải lại thông tin từ website này