Chủ nhà pha trà xong, đặt chén trà lên chiếc bàn nhỏ phía trước mặt khách, và đậy nắp lại. Sau đó, chủ nhà dường như chợt nhớ ra điều gì, tiện tay để tay để ngay phích nước nóng (bình thủy) trên mặt đất, vội vàng đi vào phòng trong, lập tức có tiếng mở cửa tủ và tiếng lục tìm đồ.
Đến làm khách là hai bố con, cô con gái mười tuổi đang đứng chỗ cửa sổ ngắm hoa, còn ông bố thì vừa chạm ngón tay vào cái tay cầm nhỏ nhắn của chén trà. Bỗng “bùm” một tiếng, phích nước nóng trên sàn bị đổ và nổ tung. Cô con gái giật thót người, quay lại nhìn. Sự việc tuy hết sức đơn giản, nhưng lại dường như là một điều lạ kỳ : hai bố con họ đích thực không hề chạm vào. Lúc chủ nhà đặt phích nước ở đó, tuy phích nước có hơi lắc lư, nhưng nó không đổ ngay lúc đó.
Người chủ nhà nghe tiếng nổ, vội vàng đi ra, trong tay cầm một hộp kẹo sôcôla. Vừa vào phòng khách, chủ nhà theo phản xạ, thoáng nhìn sàn nhà, bốc lên hơi nước nóng hổi, luôn miệng nói :”Không sao ! Không sao !”
Người cha tựa như muốn giải thích ngay với chủ nhà điều gì đó, nhưng kìm lại.
“Tôi thực sự xin lỗi” Người cha nói “Tôi đã đụng vào nó”.
“không sao đâu.” Người chủ nhà một lần nữa chứng tỏ là không sao cả.
Lúc ra về, cô con gái hỏi bố “Bố ơi, có thật là bố làm đổ không?”
“… Bố đứng gần nó nhất.” Người bố nói.
“Nhưng bố không làm đổ mà ! Lúc đó con đang nhìn bóng của bố ở trong tấm kính. Bố không hề động đậy mà !”
Người cha cười, “Vậy con nói thử xem phải làm sao?”
“Do sàn nhà không bằng phẳng nên phích nước nóng tự đổ ! Lúc chú Lý đặt nó xuống thì nó đã bị lay động rồi, lay qua lay lại thì đổ thôi. Bố, vì sao bố lại nói là do bố…”
“Điều này làm sao chú Lý nhìn thấy được ?”
“Mình có thể nói cho chú ấy biết.”
“Không được đâu con ạ” Người cha nói, “Thà rằng nói là do bố đụng vào, nghe còn thấy có lý hơn. Có lúc, con thật sự không hiểu là chuyện gì nữa, con càng nói thật thì nó lại càng như giả dối, và càng khiến không thể cho người ta tin được.”
Cô con gái im lặng một lúc lâu, “chỉ có thể như vậy sao hả bố?”