Khuya rằm tháng Giêng, chú còn nhìn thấy ánh mặt trời lên ư! Còn một ngày để không phải xa nhau, dù là kiếp sống thế nào đi nữa, cái quen thuộc hằng ngày nhìn thấy những chú lợn bé con đi quanh vẫn là niềm hạnh phúc.
Người ta nghĩ rằng chú chỉ biết ăn và ngủ, nhưng chú có tình thương với những chú lợn con kia. Không biết có kiếp nào chú vất vả khổ sở vì công việc kiếm sống nên buột than rằng, “ước chi cuộc đời chỉ có ăn và ngủ cho khỏe”, nên kiếp này chú được như ý ư!
Nhìn anh bạn trâu kia vất vả cực nhọc cả ngày, chú nghĩ thế. Nhưng đời sống của anh bạn kia, không đếm từng ngày như chú. Cái án treo lơ lửng trên đầu chú, nên ăn ngủ có còn là niềm mơ ước đâu.
Hôm nay ngày rằm, người ta sẽ nương tay với chú, chú còn nhìn mặt trời lên. Và có lẽ người chủ đang chuẩn bị đi chùa lễ Phật rằm tháng Giêng, chú nghe họ bảo nhau như thế.
*
Tôi đọc những lời tâm sự trong đôi mắt kia. Những ngày rằm bỗng dưng có ý nghĩa lớn lao biết bao, nhất là rằm tháng Giêng, ngày rằm đầu tiên trong năm, ai cũng muốn làm phước, ai cũng mong một năm tốt đẹp cho mình, nên giới sát được giữ gìn kỹ hơn một chút.
Ngày rằm là ngày tất cả sinh mạng reo vui. Đời sống chúng ta một trăm năm là nhiều nhất, còn đời sống những con vật kia ngắn ngủi hơn, nên sống thêm một ngày bằng chúng ta sống thêm một năm, hay có những sinh mạng đời sống ngắn hơn, thì một ngày của nó bằng mười năm của mình.
Những cuộc chia tay trong đời, đã cho tôi thấy giá trị của một ngày ngắn ngủi còn nhìn thấy nhau, còn nghe nhau nói.Huống nữa là nếu cuộc chia tay với những người mình chưa muốn chia xa được hoãn lại một năm, hay hơn thế nữa, là mười năm!
Ánh trăng mười bốn, ánh trăng rằm có giá trị như thế cho một mạng sống bạn ạ. Người ta ân xá cho một ngày, là một ngày an bình, không có những tiếng rên khóc.
Một ngày trong cuộc sống, người ta không làm điều gì tội lỗi, không nói dối, ăn gian, không nói những lời xấu ác. Vâng dù chỉ một hai ngày trong ba mươi ngày như thế, thì hạt giống tốt lành đã được nuôi dưỡng.
Chợ ngày đó vắng vẻ hơn, người ta nhín chút thời giờ để đi chùa, để nhìn dung nhan đức “Đại từ đại bi thương chúng sanh, đại hỉ đại xả cứu hàm thức”. Trong những ngày bận rộn có một giây phút lắng lòng, tuy người ta chen chúc đến chùa, khói nhang mù mịt, rồi cầu xin, rồi trăm thứ khiến nhiều người nghe ngán ngẩm. Nhưng xin hãy nhìn mặt tích cực kia, nghĩa là có một ngày cho những ai không có cơ hội đến chùa, hôm nay nhân ngày lễ hội bước chân đến chùa.
Kinh Pháp Hoa, trong phẩm Phương Tiện có nói, “cho đến đồng tử giỡn, nhóm cát thành tháp Phật, những hạng người như thế, đều đã thành Phật đạo”. Ban đầu chỉ nhờ phương tiện như thế đến chùa, sau lần thấm hiểu Phật pháp, tu tập đến cứu cánh.
Ban đầu chỉ có thể tha mạng cho con vật một ngày rằm, sau huân vào tâm dần những lời Kinh, có thể dần dần bỏ luôn sự sát hại sinh vật.
Có lần tôi đi ngang một nhà nọ, thấy đứa bé chạy vụt ngang mặt, bà mẹ cầm roi rượt theo, gặp tôi bà dừng lại, chỉ nói vói theo đứa bé “may hồn cho mày, hôm nay gặp thầy, tao tha cho”, rồi bà trở vào nhà. Chiếc áo tăng sĩ khiến bà dịu xuống cơn nóng giận, một chút thôi, một chút đó như giọt nước rơi mãi trên tảng đá, lâu dần cũng mòn bớt tập khí.
Rất nhiều góc cạnh trong đời thường, tôi nhìn thấy ngày rằm len lỏi vào tâm mọi người.