Kính tặng những người nguyện mang chiếc áo cô đơn vì tấm lòng Bồ đề mong đem chất liệu từ b i- trí tuệ đạt được chia sẻ đến mọi người.
Đưa tay vuốt lại tóc xanh
Thênh thang mây gió thong dong một đời
trần gian vẫn thở nụ cười
sang trang giấy trắng, chở Chân không về
Người đi bỏ lại khoảng đời
thơ kinh nguyện mở, chép lời trên y
một mai, nơi chốn bụi trần
gặp nhau, niệm tiếng ’’nam mô” chân tình…
Minh Thanh
Trong kinh Hoa nghiêm nói rằng “tâm như nguời họa sĩ” vẽ lên tất cả mọi cảnh đời của thế nhân, dù phàm hay thánh, trên bước đường sanh tử. Mỗi một niệm khởi là một pháp phát sanh. Mỗi một pháp là một cảnh đời vừa tạo dựng, do những nhân duyên liên hệ tác động, hổ tương từ quá khứ, hiện tại dẫn đến tương lai vô định.
Trên con lộ thênh thang của vòng trầm luân, êm dịu như mật ngọt, hay mặn như muối biển đại đương, và mỗi người là hành giả cho chính cuộc đời mình.
Có người buông trôi theo dòng đời, lấy đắng cay làm chất liệu sống với vinh nhục, thành bại …của tài sắc danh thực thụy…. Có người mong muốn vẽ lại cuộc đời mình bằng những ảo ảnh sáng tạo, vẽ vời, nương hình bắt bóng, lấy giả làm chân, lấy khổ đau làm mùi hạnh phúc. Nhưng, cũng có người dừng chân lại, đón gió cỡi mây, sống thực với đời thường, tiếp cận với lòng, với tâm mình, tạo những niệm lành, vì mình và mọi người trong cuộc lữ nhân sinh. Mỗi người chính là tác nhân của chính hành động của mình.
Ngày 21.02.2009 vừa qua, tại Thiền viện Cát Trắng ở Florida đã tổ chức buổi lễ xuất gia cho một thanh niên Phật tử.
Theo nhiều người tham dự kể lại, buổi lễ rất là cảm động, vì có sự hiện diện đông đủ của hai bên gia đình: cha mẹ, thân nhân. bạn bè… bên người thanh niên xin “thế phát” và bên người yêu của chàng thanh niên. Không ai biết rõ được tình yêu của hai người ra sao, chỉ biết rằng chàng thanh niên đó đã quyết định xuất gia, từ bỏ con đường thế tục, sống giữa chợ đời, sống bình thường với đời sống hôn nhân.
Họ là những người trẻ, thanh niên nam nữ với lứa tuổi đầy hy vọng, dấn thân, có sự nghiệp, đang sinh sống ở xã hội văn minh vật chất sung túc ở Mỹ... Nhưng, chàng đã chọn con đường thênh thang, hiến thân vì lý tưởng, sống cho mọi người.
Có nước mắt đã tuôn rơi, có những con tim thổn thức, lòng quặn thắt, khổ đau. Đứng về tình cảm cá nhân, đời thường… thì cuộc tình nầy chưa trọn vẹn… theo nghĩa phải được sống chung, đẹp đôi, riêng biệt; nhưng trên một phương diện khác, có ích lợi cho cuộc tình, cho con người và ước nguyện đem hạnh phúc riêng của mình biến thành hạnh phúc nhân lên cho nhiều người, thì đây là một mối tình tuyệt đẹp, lý tưởng hoá.
Năm 1999, cũng vì cảm xúc hạnh nguyện của một cô gái, chối bỏ tình yêu đang nở rộ, mái tóc huyền tha thướt đã trôi vào dĩ vãng, và đôi mắt không còn là đáy hồ thu…, quyết chí xuất gia trở thành một vị Ni Cô, dâng hiến cuộc đời xuân trẻ vì lý tưởng giải thoát và vì nguyện lớn giúp nhân sinh……tôi đã tập tễnh sáng tác bài thơ “Một thoáng vô thường” để tưởng nhớ đến, kính tặng và nay, thì hoàn cảnh ngược lại- Sự xuất gia của một thanh niên trẻ tuổi.
Bài thơ nầy được cảm xúc viết ra khởi nguồn từ những hình ảnh đẹp đó, như một đóng góp, một chia sẻ, dù rằng tác giả chưa gặp mặt đôi tình nhân nầy, dù lời thơ thô thiển, ý thơ cạn cợt…. nhưng, như một tấm lòng kính tưởng đến, cho một người dám hy sinh hạnh phúc cá nhân, ra đi vì lý tưởng làm đẹp cuộc đời qua giáo lý Từ Bi Hỷ Xả của Đức Phật.
Lạy Đấng Từ Phụ, chúng con là những người Phật tử tại gia, có gia đình, vợ con, sống đời trần tục, với những tranh giành vì cuộc mưu sinh, nhà cửa, áo cơm v.v… nhưng, do thấm nhuần hương vị của Pháp Phật, thường tu tập, nuôi lớn căn lành và chưa một ngày nào là chúng con không xuất gia, thực hành giáo lý một cách cẩn thận, với nổ lực chân chánh, chuyên cần, nhìn rõ ba độc si tham sân, tập bỏ con đường ác, tạo các thiện duyên vì ích lợi cho mình, gia đình, xã hội và cho con người.
Sự xuất gia của chúng con không có hình, không có tướng, không hoại sắc hoại hương, không nâu sòng, tóc cạo …. Nhưng vì đời sống hướng thượng, vì lý tưởng cao đẹp, vì những hình ảnh thanh thoát, tự tại của Đấng Cha Lành, của Thầy Tổ, vì giáo Pháp cao đẹp giải thoát….. chúng con đã đang chuyển tâm, quán tưởng, nguyện dấn thân tiếp bước chân đi trên con đường vô thường, huyễn ảo……như ước vọng …….