Cuộc sống vẫn như thế, người ta ca tụng và khen ngợi sự tự học, nhưng ít sử dụng người tự học. Những người tự học dường như ít quan tâm điều này, chỉ vì học bởi sự thúc đẩy trong chính tâm mình, được hướng dẫn bởi niềm đam mê trong chính mình. Họ được soi sáng bởi ngọn lửa trong tâm họ... |
Người ta đổi chỗ ở, đổi người sống bên cạnh chỉ vì không chịu nổi nhau. Tâm trí nhọc nhằn bởi những điều quá bất như ý. |
|
| |
Tôi có một nỗi khổ trong lòng, chôn giấu suốt bao nhiêu năm nay. Càng cố quên thì càng nhớ, càng cố chôn giấu lại càng không thể xóa bỏ được. Năm nay cũng đã ngoài 70 tuổi rồi, thời gian hữu hạn, tôi nghĩ chỉ có việc nói ra nỗi khổ của lòng mình với thiên hạ, với trời đất, may ra tôi mới thanh thản, để mai này nhắm mắt xuôi tay linh hồn tôi mới siêu thoát được trong cõi vĩnh hằng.
|
Bởi đường đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng, nếu ta không trang bị cho mình một khả năng có thể đối đầu và ứng phó mọi hoàn cảnh, thì sẽ có lúc ta ngã nhào hoặc rơi tõm vào vực thẳm khổ đau. Và chỉ có những điều bất như ý, những hoàn cảnh trái ngang xảy đến mới giúp cho những phản ứng bảo vệ cái tôi hiện ra ... |
HỎI:Tôi có nhân duyên với pháp môn trì chú Đại Bi và đã đọc kinh Vu Lan-Báo Hiếu cùng trì chú Đại Bi 3 lần mỗi ngày. Hiện tại tôi vẫn đọc kinh, chú hàng ngày nhưng thời gian gần đây do tìm hiểu trong sách nhân quả có nói là không được ăn thịt rồi trì chú, tụng kinh. Tôi rất hoang mang, không biết việc mình làm có đúng không vì tôi chưa ăn chay trường! Mong quý Báo chỉ cho tôi rõ về trường hợp này.(TUYẾT, tuyet.nguyen78@yahoo.com)
|
Mỗi lần nhớ tới câu chuyện về hai hạ cát, tâm tư em có chỗ lo lắng và chút thương xót cho thân phận của hai hạt cát nhỏ bé kia. Một hạt cát đã bất chấp tất cả, sẵn sàng hy sinh thân mình để được ở bên hạt cát mà nó yêu thương, nó đã làm thật nhiều thế nhưng sóng nghiệt ngã không cho phép nó được như ý nguyện. |
Hôm qua tôi đọc email một người học trò, em đang gặp nhiều trắc trở, những trắc trở không lớn lắm với một người đủ sức vượt qua, nhưng em còn nhỏ quá nhỏ, em chưa đủ sức qua được những lời kể qua lại, những nhận xét vô tâm của huynh đệ nhưng quá nặng nề với em. Tôi bảo em bỏ qua đi, em không cho qua được. Khó ai cho qua được một điều đang ngáng ngang tâm. |
Tôi nhặt cánh hoa phương, giữ nó trong tay. Mỗi sáng tôi đã quét những cánh hoa rơi trên đất, hốt đổ đi, cảm giác như đổ hết mùa hè. và cảm nhận nỗi niềm của người phu quét lá bên đường, quét cả lá vàng, quét cả trời thu… |
Cuộc sống thật khó khăn. Chẳng thể ngày một ngày hai mà đến được với Đạo Phật, chẳng phải đã đến rồi mà theo được. Theo rồi chưa chắc đã giác ngộ được …Tất thảy còn phải do duyên nghiệp mà nên. Ấy mới cần phải tu hành, và quan trọng hơn cả phải nhất tâm tin tưởng con đường mình chọn là đúng đắn, tin tưởng rằng, con đường ấy dẫu “xa” hay “gần” thì kiên trì sẽ tới đích. |
Cuộc sống của bạn do bạn quyết định, của tôi do tôi nắm giữ , vậy mà đôi lúc chứng kiến những chuyện đời đã sảy ra, tôi có cảm giác sinh mạng của mỗi người như thanh gươm treo trên đầu bằng sợi tóc, nó nằm ngoài sự điều khiển và quyền hạn của chúng ta về nó. |
|
|
|