Thơ - Văn mới cập nhật
Xuân Thi
Cảm Tác Nỗi Lòng Lưu Dân
Cảm Ơn Cuộc đời
Chúc Mừng Năm Mới 2018
Dòng ĐỜI
Tâm Thiền
Chuông Ngân
Kính mừng Phật Đản
Anh không chết đâu em
Kiếp này
Thông tin bình chọn
Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
12:32, Saturday.June 06 2026
Văn học Phật giáo
Thả một bè lau
Tác giả : Thích Nhất Hạnh
Nhà xuất bản :
************************************************
Mục lục
• Thay lời tựa
• 1. Hành Trang: Chữ tài, chữ mệnh, chữ tâm
• Hoa ghen đua thắm.
• Dây đàn bén nhạy.
• Lưng túi gió trăng.
• Tưới tẩm hạt giống.
• Nhớ ít tưởng nhiều
• Đài gương soi đến dấu bèo chăng?
• Từ phen đá biết tuổi vàng.
• Không gian trong bức họa.
• Bây giờ rõ mặt đôi ta.
• Cơn bão âm thanh.
• Thưa rằng; ‘Đừng lấy làm chơi’
• Thiên đường hạnh phúc.
• Chưa vui sum họp đã sầu chia phôi.
• 2. Bèo Dạt Mây Trôi.
• Hoa dù rã cánh lá còn xanh cây.
• Cậy em, em chó chịu lời.
• Biết thân đến nước lạc loài.
• Một xe trong cõi hồng trần như bay.
• Ai có thể giúp Kiều?
• Nhắm mắt đưa chân.
• Một tỉnh mười mê.
• Trong ấm ngoài êm.
• Nước trôi hoa rụng.
• Dường gần rừng tía dường xa bụi hồng.
• Am Chiêu Ẩn
• Nhận diện.
• 3. Hạnh Phúc Chân Thật.
• Ân oán rạch ròi.
• Trời phương ngoại.
• Hạnh phúc là tự do.
• Hết kiếp đoạn tràng.
• Thả một bè lau.
• 4. Tan Sương Đầu Ngõ
• Tưởng bây giờ là bao giờ.
• Trời còn để có hôm nay.
• 5. Chánh Niệm Là Nẻo Thoát.
• 6. Nguyễn Du và truyện Kiều.
• Nhìn sâu vào triết lý truyện Kiều.
• Chánh niệm là nẻo thoát.
• Lời cuối.
• Tài liệu tham khảo.

Lưng túi gió trăng.

Và bâygiờ, nhân vật thứ hai, người con trai của đời Kiều xuất hiện:

Dùng dằng nửa ở nửa về,

Nhạc vàng đâu đã tiếng nghe gần gần.

Trông chừng thấy một văn nhân,

Lỏng buông tay khấu bước lần dặm băng.

Ðề huề lưng túi gió trăng,[14]

Sau chân theo một vài thằng cỏn con.

Tuyết in sắc ngựa câu giòn,[15]

Cỏ pha màu áo nhuộm non da trời.

Khôngphải chỉ khi tả hai người con gái cụ Nguyễn Du mới tả kỹ lưỡng. Người còntrai này cũng được cụ Nguyễn Du tả rất đẹp rất kỹ. Anh chàng cưỡi một conngựa bạch, mặc áo màu da trời, đi trong màu lục của cây cỏ. Trong túi củaanh chàng có gió và có trăng. Ðây là một người hào hoa phong nhã, thanhnhàn, biết thưởng thức cái đẹp của đất trời. Một người biết sống. An trútrong hiện tại thì người nào cũng có một cái túi đựng gió trăng cả. Khôngbiết cái túi của mình có chút gió trăng nào ở trong không hay chỉ đựngnhững cát bụi đau buồn? Túi của mình cần phải có nhiều gió trăng, tức làphải có thơ, có nhạc, có sự thanh nhàn và hạnh phúc.

Nẻo xa vừa tỏ mặt người,

Khách đà xuống ngựa tới nơi tự tình.

Hài văn lần bước dặm xanh,

Một vùng như thể cây quỳnh cành dao.

 

Sự có mặt của người con trai, hài hòa với phong cảnh thiên nhiên, đẹp nhưcây ngọc dao trong rừng ngọc quỳnh. Thi sĩ tả con gái đẹp mà tả con traicũng rất đẹp.

 

NỘI KẾT ÊM ÁI

Chàng Vương quen mặt ra chào,

Hai kiều[16]e lệ nép vào dưới hoa.

Khôngmột chữ nào có thể khoanh tròn để lấy ra được cả. Một câu lục bát mà nóiđược cả hành động lẫn thái độ của hai bên. Người con trai thì ra chào: “A!Anh Kim đó hả! Lâu quá không gặp!” còn hai cô nàng thì khép nép, núp dướihoa. Không cần dùng nhiều chữ.

Nguyên người quanh quất đâu xa,

Họ Kim tên Trọng vốn nhà trâm anh[17]

Nền phú hậu bậc tài danh,

Văn chương nết đất thông minh tính trời.

Phong tư tài mạo tuyệt vời,

Vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa.

Chung quanh vẫn đất nước nhà,

Với Vương Quan trước vẫn là đồng thân[18] 

CụNguyễn Du khen anh chàng đủ điều. Anh chàng cũng đã từng nghe tiếng haichị em nhà họ Vương:

Trộm nghe thơm nức hương lân,

Một nền Ðồng-Tước khóa xuân hai Kiều[19]

Nước non cách mấy buồng thêu,

Những là trộm nhớ thầm yêu chốc mòng. 

Và đâylà cơ hội đầu để Kim Trọng gặp hai cô nàng:

May thay giải cấu tương phùng[20]

Gặp tuần đố lá thỏa lòng tìm hoa[21].

Bóng hồng nhác thấy nẻo xa,

Xuân lan thu cúc mặn mà cả hai.

Người quốc sắc kẻ thiên tài

Tình trong như đã mặt ngoài còn e.

KimTrọng đã chú ý tới Kiều và Kiều cũng chú ý tới Kim Trọng. Tiếng sét đã nổ.Chỉ có tám chữ thôi: Tình trong như đã mặt ngoài còn e. Bên ngoàithì có ai nói gì với ai đâu. Bên trong thì đã có nội kết êm ái rồi.

Chập chờn cơn tỉnh cơn mê,

Rốn ngồi chẳng tiện dứt về chỉnh khôn.

Ở thêmđể nói chuyện thì kỳ quá mà về thì không dứt nổi. Nhưng cuối cùng cũngphải về:

Bóng tà như giục cơn buồn,

Khách đà lên ngựa người còn ghé theo.

Dưới cầu nước chẩy trong veo,

Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha.

Chấm dứtbuổi hội ngộ. Văn chương gì mà hay vậy!

CÁC SÁCH KHÁC
•   Truyện cổ Phật giáo tập 4
•   Truyện cổ Phật giáo tập 3
•   Truyện cổ Phật giáo tập 2
•   Truyện cổ Phật giáo tập 1
•   Am mây ngủ
•   Giận
•   Góp nhặt lá Bồ Đề
•   Đường xưa mây trắng
•   Kinh lời vàng
•   Hoa đạo pháp
Thư viện hình ảnh
Video
Hôm nay ta về đây CLB Hoa Linh Thoại tham gia hội trại hè 2011 Đại lễ cầu an cầu siêu cho các nạn nhân động đất sóng thần Nhật Bản Phật Đản ca - Ca sĩ Võ Thu Nga Cuộc hành trình du lịch tâm linh tại vương quốc Campuchia 2011
Blog mới cập nhật
Đại học Hoa Phạm Đài Loan - Mùa hoa Tuyết
Thầy ơi, con đã nhận ra Thầy rồi!
Nhớ thầy Truyền
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao...
Hoa tháng Năm
Cổ phần công đức
Tôi mắc nợ ông Sáu
Đi tìm vũ khúc mùa hè
Mơ màng Phật dạy....
Lời thú tội của chị gái nhỏ nhen
Slide Powerpoint
Bài học cuộc sống Các ngôi chùa Việt Nam Lời Phật dạy Lời thì thầm của hoa Phật pháp Tổng hợp Vu Lan Báo Hiếu
CLB Hoa Linh Thoại
Bản quyền thuộc Website Hoalinhthoai.com © 2008 - 2026
Ghi rõ nguồn hoalinhthoai.com khi đăng tải lại thông tin từ website này