Có những đêm thức giấc, thầm nghĩ phận đơn côi, chợt dâng lên khúc ca muôn thưở, như loài chim di bay trên cánh đồng hoang vu, đơn độc, vang tình điệu hát….
Trong cõi vô cùng của nội tâm, dòng mật nhũ vẫn ngời tuôn chảy, thấm da thấm thịt, trên những vi ti tế bào để tạo thành mầm sống, để lăn lóc vào đời, để diễn trọn vai trò trong những vinh nhục, buồn vui. Ai trong đời sống mà không bị sóng gió, những trận cuồng phong, có thể cuốn trôi tâm tình vào vô định......Cuộc đời phải chăng là áng mây vàng lồng lộng bay trong gió, tái tê cơn mê, thay hình đổi dạng, làm thành vũ khúc của luân hồi đeo nặng trên đôi vai…
Có những đêm thức giấc, thầm nghĩ phận đơn côi, chợt dâng lên khúc ca muôn thưở, như loài chim di bay trên cánh đồng hoang vu, đơn độc, vang tình điệu hát…. Tiếng từ bi, lời kinh vỡ mộng, hạt ngọc kim cương nô đùa trong vô thức, từng lúc chạm vào cõi vô minh để sóng vỡ, tâm mòn, tỉnh thức… thấy được bản thể im lặng, như cánh hạc cất cánh bay trên bầu trời mênh mông, mất hút ở chân trời… Thời gian im tiếng, mở cửa đi vào, trên lối đi về….và, hơi thở vẫn đều đặn chân mây….