Con đường làng quen thuộc, hàng lá me bay đưa bước hai ta đến trường suốt 12 năm học với biết bao kỷ niệm. Tôi và bạn, hai tâm hồn hai cá tính nhưng lại thân thiết bên nhau, sẻ chia, đồng cảm. Tôi lãng mạn, mộng mơ, thích làm thơ… bạn thực tế, cứng rắn hơn… nhưng cả hai đều thích và học giỏi môn văn.
Những bài thơ chuyền tay nhau tôi viết giờ vẫn còn đây, nguyên vẹn, dù màu mực tím có phai nhòa đi đôi chút… nhưng cánh nhạn đã bay về phương trời xa xăm, để riêng mình tôi đây con chim lẽ bạn…
Ký ức ùa về một thời dĩ vãng, dưới bóng trăng đêm hôm nào, bạn cùng tôi ngồi bên nhau, bình luận những bài thơ đường tuyệt tác Đỗ Phủ, Lý Bạch, hay Hàn Mạc Tử, Chế Lan Viên… Chính ở trong thơ ta nghe hoa lá thổn thức, thiên nhiên lên tiếng nói, nét đẹp đơn sơ, tấm lòng tạo hóa. Bạn cùng tôi ước hẹn đủ điều…rằng sau này tôi sẽ là nhà thơ vẽ nên những bức tranh tuyệt tác không hình, những tấm lòng thầm kín cao cả bao dung. Bạn sẽ là nhà báo đăng những bài thơ tôi viết. Ôi ước mơ, hoài vọng… và sự thật! Hôm qua bạn còn đi bên tôi, lắng nghe những vần thơ, và hứa sẽ đăng nếu sau này bạn trở thành nhà báo. Hai ta cùng cười nghiêng ngã, lướt nhẹ êm đềm trên tuổi thơ dòng đời. Thế mà hôm nay, tôi nghe mưa gió nổi trong lòng. Mọi cảnh vật như lắng động một nỗi buồn sâu lắng, tìm đâu ra bóng bạn hiền ngày nào. Tôi bàng hoàng tưởng chừng như giấc mơ, và cố mong đây chỉ là mơ, để sáng mai đây khi bình minh đến, có tiếng gọi quen thuộc ngoài đường, tôi lại được đến trường cùng bạn trong tiếng nói cười thân thương.
Nhưng không trời đang ban ngày, mọi cảnh vật đang hoạt động, và sự thật là thế. Bạn đã ra đi, 18 năm trên cuộc đời. Bạn nằm đó yên bình trong giấc ngủ ngàn thu. Tôi chợt giật mình cơn vô thường là vậy.
Giờ đây trang thơ tôi viết đã dày lên đó. Tôi viết cho cuộc đời, viết cho bạn và viết cho tôi… viết cho những ai kia hiểu cuộc đời vô thường, mộng mị, cõi tạm tháng ngày qua. Tôi sẽ tìm lại bạn trong sắc vàng óng ánh trăng rắt xuống trang thơ. Trăng muôn đời vẫn sáng, và bạn sẽ mãi mãi bên tôi!
Huệ Phúc
|