Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
16:18, Monday.May 25 2026
Nuôi một nỗi chờ
( 15/01/2009 )
Tôi chờ đợi trong vô vọng. bạn là người bên ngoài, có thể hỏi rằng sao tôi không nói thử một lời xem sao, thà có một sự rõ ràng, chịu đau một lần rồi hết.
Ngày nào tôi cũng gần như “vật lộn” với chiếc điện thoại. Bởi đó là phương tiện duy nhất tôi còn nghe được tiếng quen thân, còn đọc được đôi dòng tin nhắn hiếm hoi. Đôi lúc muốn dứt khoát. Nhưng có thể nào dứt khoát khi từng ngày chiếc điện thoại không bao giờ off, với hy vọng là nghe tiếng nhạc chuông quen thuộc, để nhận ra rằng cuộc gọi của một người tôi chờ đợi.
Mọi việc đã vắng rất lâu rồi, dường như đã chìm vào quên lãng, khi mối tương giao chẳng còn một gạch nối, bởi công tác, hay một tương giao nào đó. Vậy mà tôi vẫn chờ đợi không chút đắn đo suy nghĩ. Không có suy nghĩ khác nào len lỏi vào được bức tường mong chờ rắn chắc kia. Chắc chờ một chấn động, một cơn sóng thần hay một cuộc động đất, bức tường kia sụp đổ. Ngày đó tôi mới nhìn thấy bầu trời cao xanh kia chăng.
Bạn sẽ cười cho một người mê muội như tôi, người đã từng sáng suốt khuyên can bạn bè, từng phân tích cho họ thấy đợi chờ trong vô vọng là một điều tự hủy hoại tâm tư mình. Tôi đã đọc hằng bao nhiêu bài thơ của các thi sĩ để an ủi bạn bè.
Vậy mà có đâu ngờ, bây giờ chính tôi lại rơi vào bẫy rập này. Dù rằng cô ấy không hề nói với tôi điều gì ngoài những trao đổi khi có những công việc cần hợp tác.
Buổi chia tay khi hết hợp đồng, tất cả chúng tôi cho email và số điện thoại với nhau, vui vẻ trong bữa cuối. Tất cả qua đi, công ty tôi có hợp đồng khác, với những người quen mới, những mối tương giao mới. Rồi chia tay, cho nhau email và số điện thoại. Cuối cùng chỉ còn số của cô ấy nằm trong phone của tôi, và email nằm trong địa chỉ. Ban đầu có lẽ vì lịch sự, có đôi dòng phúc đáp và trả lời vài tin nhắn của tôi, với cung cách ngắn gọn, lịch sự cùng vài lời thăm hỏi. Sau thì tất cả bặt tăm. Tôi hiểu thế, nên không nhắn tin, thỉnh thoảng nhân dịp lễ lạc, email với đôi dòng thăm chúc, cũng lịch sự nhã nhặn như từ buổi đầu giao tiếp.
Nhưng mọi chuyện trong tôi không khép lại nơi đó, nó vẫn là một nỗi đau âm ỉ trong tâm. Vì không có lời chối từ, bởi tôi đâu từng ngỏ lời- nên sự mong chờ và hy vọng vẫn còn đó.
Tôi chờ đợi trong vô vọng. bạn là người bên ngoài, có thể hỏi rằng sao tôi không nói thử một lời xem sao, thà có một sự rõ ràng, chịu đau một lần rồi hết.
Chính tôi sợ nghe một lời chối từ. Nên đành im lặng mà đợi chờ. Đến bao giờ? tôi nghĩ đến khi nào mọi chuyện qua thời gian chia cách tự nhạt phai.
Nếu có thể nói, thì như lời bạn Diệu Pháp góp ý, bạn cứ tự tin mà nói. Theo lời bạn kể thì bên kia cũng có cảm tình với bạn.
Nếu bạn không thể nói được, thì có lẽ cũng không sao, vẫn nhiều người cảm thông nỗi đau này. Vì có những hoàn cảnh làm thinh hay hơn nói. Vì làm thinh chỉ một bên khổ, nói ra cả hai bên đều khổ.
Tuy tôi không biết rõ hoàn cảnh bạn thế nào, nhưng chắc bạn ở vào hoàn cảnh không thể nói. Vì người kia ở một vị trí khó mà chấp nhận bạn.
Mọi việc đều trôi qua, không có gì còn mãi. Lâu dần bạn nhận ra, bạn chỉ sống trong ảo tưởng, tâm dần nhẹ ra, và tuy chưa thoát hẳn nỗi đau, nhưng tâm tư nghe nhẹ nhàng hơn.
Chúc bạn bình tâm hiểu mình rõ hơn để mau chóng ra khỏi nỗi khổ này nha.
Có những việc im lặng là một giải pháp tốt, nhưng có những việc cần phải nói ra để không mang hối tiếc về sau và để cùng hiểu nhau hơn. Trong trường hợp của bạn "nói" là một giải pháp bởi vì khi đã nói ra được thì tại thời điểm ấy bạn đã được "giải thoát". Giải thoát khỏi những phiền muộn, giải thoát những nỗi đau âm ỉ cho dù kết quả không như ý.Sao bạn kg nghĩ rằng người ấy cũng có những suy nghĩ như mình "muốn bày tỏ nhưng sợ nghe lời chối từ". Chúc bạn có sự tự tin