|
Quý Thầy Click vào đây để tải thêm file PDF về đọc
ÁNH SÁNG VÀ PHÙ SA (1955-1960)
Hai câu hỏi
“Ta làai?”nhưngọn giósiêu hình
Câu hỏi hưvôthổi nghìn nến tắt
“Ta vìai?”khẽxoay chiều ngọn bấc
Bàn tay người thắp lại triệu chồi xanh.
Đi thực tế
Suốt một đời ăn hạt gạo nhân dân
Lần thứnhất nhàvăn đi học cấy
Bỗng hối tiếc nghìn câu thơnước chảy
Chửa “vìngười”bằng một bữa cơm ăn.
Qua HạLong
Vịnh HạLong…Không một bóng rồng lên
Sóng vươn trăm dặm mình xanh biếc
Trời tháng sáu cười từng bểbạc
Từng bểhoa vỗtrắng thân thuyền.
Thuyền tôi qua những ngai vàng nắng trổ
Những nàng vọng phu, đácũng mong chồng!
Núi vắng hơi người, chim đến ở
Cho lòng của đácũng nguôi trông.
Ôi chim én cóbay không chim én
Đến những đảo xa, đến những đảo mờ
Ởđâu chưa đi thìlòng sẽđến
Lúc trởvề, lòng ngậm những cành thơ.
Thuyền đi xa nhưthi sĩ, nhưanh hùng
Đi chiến đấu vàngợi ca Tổquốc
Quay mũi lái cho bãi bờsóng khuất
Nghe trên buồm trời bểhát mênh mông…
Đọc Kiều
Suốt mười năm tôi biếng đọc Nguyễn Du
Quân thùném bom xuống những làng quêta đẹp nhất
Kiều bótròn trong những gói tản cư
Bàru cháu bằng ca dao sản xuất.
Thấy trăng lên, tôi sợánh trăng ngời
Tôi muốn luyện lòng tôi thành lửa sắt
Không tiếc gìvầng trăng xẻlàm đôi
Sợbộđội hành quân đi gặp giặc.
Mười năm qua, nay trởlại hòa bình
Trăng ly biệt lại đoàn viên trước cửa,
Cảo thơm đặt trước đèn, tôi giở,
Mỗi trang Kiều rung một bóng trăng thanh.
Chạnh thương côKiều nhưđời dân tộc
Sắc tài sao màlại lắm truân chuyên
Cành xuân phải trao tay khi nước mất
Cỏbên trời xanh một sắc Đạm Tiên.
Bỗng quýcôKiều nhưđời dân tộc
Chữkiên trinh vượt trăm sóng Tiền Đường
Chàng Kim đãđến tìm, lau giọt khóc
Vàlòtrầm đêm ấy tỏa bay hương.
Tôi hiểu sao trong xàlim án chém
LýTựTrọng trưa nao còn đọc trang Kiều
Đảng dạy ta không thểđưa lòng đi theo Đảng
Lại xa những gìdân tộc thương yêu.
Giáđem lòng tôi tôi đọc Nguyễn Du
Cóphải đãhiểu nhân dân mình thêm chút nữa?
Hiểu giákhổđau đểthêm bừng ngọn lửa
Nước mắt ta đem đổi máu quân thù.
Thôi vui lên! Hạnh phúc đến đây rồi!
Dẫu sông lại, côKiều không khổnữa.
Cảnhân loại sắp đến ngày hội ngộ
Nguyễn Du viết lại Kiều chắc sẽcóvăn vui.
Ta cách xa nhau một tiếng nấc, một thôi đường
Xưa Nguyễn khóc - thìnay ta đãhát,
Nhưng Truyện Kiều cứđểyên, không cần lau nước mắt
Đời đang vui, đời sẽviết thêm chương.
Tình ca ban mai
Em đi nhưchiều đi
Gọi chim vườn bay hết
Em vềtựa mai về
Rừng non xanh lộc biếc
Em ở, trời trưa ở
Nắng sáng màu xanh che
Tình em nhưsao khuya
Rải hạt vàng chi chít
Sợgìchim bay đi
Mang bóng chiều bay hết
Tình ta nhưlộc biếc
Gọi ban mai lại về
Dùnắng trưa không ở
Ta vẫn còn sao khuya
Hạnh phúc trên đầu ta
Mọc sao vàng chi chít
Mai, hoa em lại về.
Người đi tìm hình của Nước
Đất nước đẹp vôcùng. Nhưng Bác phải ra đi
Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác!
Khi bờbãi dần lui, làng xóm khuất,
Bốn phía nhìn không bóng một hàng tre.
Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡngủ?
Sóng vỗdưới thân tàu đâu phải sóng quêhương!
Trời từđây chẳng xanh màu xứsở,
Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương!
Lũchúng ta ngủtrong giường chiếu hẹp
Giấc mơcon đènát cuộc đời con
Hạnh phúc đựng trong một tàáo đẹp
Một mái nhàyên rủbóng xuống tâm hồn.
Trăm cơn mơkhông chống nổi một đêm dày
Ta lại mặc cho mưa tuôn vàgióthổi
Lòng ta thành con rối
Cho cuộc đời giật dây!
Quanh hồGươm không ai bàn chuyện vua Lê
Lòng ta đãthành rêu phong chuyện cũ
Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ
Tìm đường đi cho dân tộc theo đi.
Hiểu sao hết Người đi tìm hình của Nước
Không phải hình một bài thơđátạc nên người
Một góc quêhương, nửa đời quen thuộc,
Hay một đấng vôhình sương khói xa xôi...
Màhình đất nước hoặc còn hoặc mất
Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏtương lai
Thếđi đứng của toàn dân tộc
Một cách vin hoa cho hai mươi lǎm triệu con người.
Cónhớchăng, hỡi giórét thành Ba Lê?
Một viên gạch hồng, Bác chống lại cảmột mùa băng giá
Vàsương mùthành Luân Đôn, ngươi cónhớ
Giọt mồhôi Người nhỏgiữa đêm khuya?
Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể
Người đi hỏi khắp bóng cờchâu Mỹ, châu Phi,
Những đất tựdo, những trời nôlệ,
Những con đường cách mạng đang tìm đi.
Đêm mơnước, ngày thấy hình của nước
Cây cỏtrong chiêm bao xanh sắc biếc quênhà
Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vìTổquốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.
Ngày mai dân ta sẽsống sao đây?
Sông Hồng chảy vềđâu? Vàlịch sử?
Bao giờdải Trường Sơn bừng giấc ngủ
Cánh tay thần PhùĐổng sẽvươn mây?
Rồi cờsẽra sao? Tiếng hát sẽra sao?
Nụcười sẽra sao?...
Ơi, độc lập!
Xanh biếc mấy làtrời xanh Tổquốc
Khi tựdo vềchói ởtrên đầu.
Kìa mặt trời Nga bừng chói ởphương Đông
Cây cay đắng đãra mùa quảngọt
Người cay đắng đãchia phần hạnh phúc
Sao vàng bay theo liềm búa công nông.
Luận cương đến với Bác Hồ. VàNgười đãkhóc
LệBác Hồrơi trên chữLênin.
Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp
Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin.
Bác reo lên một mình nhưnói cùng dân tộc:
"Cơm áo làđây! Hạnh phúc đây rồi!"
Hình của Đảng lồng trong hình của Nước.
Phút khóc đầu tiên làphút Bác Hồcười,
Bác thấy:
Dân ta bưng bát cơm mồhôi nước mắt
Ruộng theo trâu vềlại với người cày
Mỏthiếc, hầm than, rừng vàng, biển bạc...
Không còn người bỏxác bên đường ray.
Giặc nước đuổi xong rồi. Trời xanh thành tiếng hát
Điện theo trăng vào phòng ngủcông nhân
Những kẻquêmùa đãthành tríthức
Tăm tối cần lao nay hóa những anh hùng.
Nước Việt Nam nghìn năm Đinh, Lý, Trần, Lê
Thành nước Việt nhân dân trong mát suối
Mái rạnghìn năm hồng thay sắc ngói
Những đời thường cũng cóbóng hoa che.
Ôi! Đường đến với Lênin làđường vềTổquốc
Tuyết Matxcơva sáng ấy lạnh trăm lần
Trong tuyết trắng nhưđọng nhiều nước mắt
Lênin mất rồi! Nhưng Bác chẳng dừng chân.
Luận cương của Lênin theo Người vềquêViệt
Biên giới còn xa. Nhưng Bác thấy đãđến rồi
Kìa! Bóng Bác đang hôn lên hòn đất
Lắng nghe trong màu hồng, hình đất nước phôi thai.
Nghĩvềthơ
Nhân đọc Eluard và“Poèmes pour tous”(*)
Sau câu thơhồi hộp những tâm tình
Những vui buồn đời kýthác cho anh
Câu thơđập nhưquảtim còn trẻ
Mừng vui quábỗng rưng rưng giọt lệ
Nhưsáng mai xuân màsương ướt trên cành.
Tôi viết cho ai? Cho cảmọi người
Nhưng –rất gần –cho những đứa em tôi
Ngày đau khổkhép tay trong tủi cực
Nay mởtay ra, bến rộng sông dài
Cho ai cũthơtôi làm ướt áo
Nay họvềsưởi giữa nắng thơtôi.
(*)Thơcho mọi người
Tiếng hát con tàu
Tây Bắc ư? Córiêng gìTây Bắc?
Khi lòng ta đãhóa những con tàu
Khi Tổquốc bốn bềlên tiếng hát
Tâm hồn ta làTây Bắc, chứcòn đâu.
Con tàu này lên Tây Bắc, anh đi chăng?
Bạn bèđi xa, anh giữtrời HàNội
Anh cónghe gióngàn đang rúgọi
Ngoài cửa ô? Tàu đói những vầng trăng.
Đất nước mênh mông, đời anh nhỏhẹp
Tàu gọi anh đi, sao chửa ra đi?
Chẳng cóthơđâu giữa lòng đóng khép
Tâm hồn anh chờgặp anh trên kia.
Trên Tây Bắc! Ôi mười năm Tây Bắc
Xứthiêng liêng rừng núi đãanh hùng
Nơi máu rỏtâm hồn ta thấm đất
Nay rạt rào đãchín trái đầu xuân.
Ơi kháng chiến! Mười năm qua nhưngọn lửa
Nghìn năm sau còn đủsức soi đường,
Con đãđi nhưng con còn vượt nữa
Cho con vềgặp lại mẹyêu thương.
Con gặp lại nhân dân nhưnai vềsuối cũ
Cỏđón giêng hai, chim én gặp mùa,
Nhưđứa trẻthơđói lòng gặp sữa
Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa.
Con nhớanh con, người anh du kích
Chiếc áo nâu anh mặc đêm công đồn
Chiếc áo nâu suốt một đời várách.
Đêm cuối cùng anh cởi lại cho con.
Con nhớem con, thằng em liên lạc
Rừng thưa em băng, rừng rậm em chờ
Sáng bản Na, chiều em qua bản Bắc
Mười năm tròn, chưa mất một phong thư.
Con nhớmế! Lửa hồng soi tóc bạc
Năm con đau, mếthức một mùa dài.
Con với mếkhông phải hòn máu cắt
Nhưng trọn đời con nhớmãi ơn nuôi.
Nhớbản sương giăng, nhớđèo mây phủ
Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương?
Khi ta ở, chỉlànơi đất ở
Khi ta đi, đất đãhóa tâm hồn!
Anh bỗng nhớem nhưđông vềnhớrét
Tình yêu ta nhưcánh kiến hoa vàng,
Nhưxuân đến chim rừng lông trởbiếc
Tình yêu làm đất lạhóa quêhương.
Anh nắm tay em cuối mùa chiến dịch
Vắt xôi nuôi quân em giấu giữa rừng
Đất Tây Bắc tháng ngày không cólịch
Bữa xôi đầu còn tỏa nhớmùi hương.
Đất nước gọi ta hay lòng ta gọi?
Tình em đang mong, tình mẹđang chờ,
Tàu hãy vỗgiùm ta đôi cánh vội
Mắt ta thèm mái ngói đỏtrăm ga.
Mắt ta nhớmặt người, tai ta nhớtiếng
Mùa nhân dân giăng lúa chín rìrào
Rẽngười màđi, vịn tay màđến
Mặt đất nồng nhựa nóng của cần lao.
Nhựa nóng mười năm nhân dân máu đổ
Tây Bắc ơi, người làmẹcủa hồn thơ,
Mười năm chiến tranh, vàng ta đau trong lửa
Nay trởvề, ta lấy lại vàng ta.
Lấy cảnhững cơn mơ! Ai bảo con tàu không mộng tưởng?
Mỗi đêm khuya không uống một vầng trăng,
Lòng ta cũng nhưtàu, ta cũng uống
Mặt hồng em trong suối lớn mùa xuân.
HOA NGÀY THƯỜNG - CHIM BÁO BÃO(1961-1967)
Con cò
I
Con còn bếtrên tay
Con chưa biết con cò
Nhưng trong lời mẹhát
Cócánh còđang bay:
“Con còbay la
Con còbay lả
Con còCổng Phủ,
Con còĐồng Đăng...”
Còmột mình, còphải kiếm lấy ăn,
Con cómẹ, con chơi rồi lại ngủ.
“Con còăn đêm,
Con còxa tổ,
Cògặp cành mềm,
Còsợxáo măng...”
Ngủyên! Ngủyên! Còơi, chớsợ!
Cành cómềm, mẹđãsẵn tay nâng!
Trong lời ru của mẹthấm hơi xuân,
Con chưa biết con cò, con vạc,
Con chưa biết những cành mềm mẹhát,
Sữa mẹnhiều, con ngủchẳng phân vân.
II
Ngủyên! Ngủyên! Ngủyên!
Cho còtrắng đến làm quen,
Còđứng ởquanh nôi
Rồi còvào trong tổ
Con ngủyên thìcòcũng ngủ,
Cánh của cò, hai đứa đắp chung đôi.
Mai khôn lớn, con theo còđi học,
Cánh trắng còbay theo gót đôi chân.
Lớn lên, lớn lên, lớn lên...
Con làm gì?
Con làm thi sĩ!
Cánh còtrắng lại bay hoài không nghỉ
Trước hiên nhà
Vàtrong hơi mát câu văn...
II
Dùởgần con,
Dùởxa con,
Lên rừng xuống bể,
Còsẽtìm con,
Còmãi yêu con.
Con dùlớn vẫn làcon của mẹ,
Đi hết đời, lòng mẹvẫn theo con.
Àơi!
Một con còthôi,
Con còmẹhát
Cũng làcuộc đời
Vỗcánh qua nôi.
Ngủđi! Ngủđi!
Cho cánh cò, cánh vạc,
Cho cảsắc trời
Đến hát
Quanh nôi.
Tổquốc bao giờđẹp thếnày chăng?
Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm!
Tổquốc bao giờđẹp thếnày chăng?
- Chưa đâu! Vàngay cảtrong những ngày đẹp nhất
Khi Nguyễn Trãi làm thơvàđánh giặc,
Nguyễn Du viết Kiều, đất nước hóa thành văn,
Khi Nguyễn Huệcưỡi voi vào cửa Bắc.
Hưng Đạo diệt quân Nguyên trên sóng Bạch Đằng...
Những ngày tôi sống đây làngày đẹp hơn tất cả
Dùmai sau đời muôn vạn lần hơn:
Trái cây rơi vào áo người ngắm quả,
Đường nhân loại đi qua bóng láxanh rờn,
Mặt trời đến mỗi ngày nhưkhách lạ,
Gặp mỗi mặt người đều muốn ghémôi hôn...
Cha ông xưa từng đấm nát tay trước cửa cuộc đời,
Cửa vẫn đóng vàĐời im im khoa
Những pho tượng chùa Tây Phương không biết cách trảlời!
Cảdân tộc đói nghèo trong rơm rạ
Văn Chiêu hồntừng thấm giọt mưa rơi!
Cóphải cha ông đến sớm chăng vàcháu con thìlại muộn?
Dẫu cóbay giữa trăng sao cũng tiếc không được sống phút bây giờ
Buổi đất nước của Hùng Vương cóĐảng,
Mỗi người dân đều được thấy Bác Hồ,
Thịt xương ta, giặc phơi ngoài bãi bắn
Lại tái sinh từPắc Bó, Ba Tơ...
Không ai cóthểngủyên trong đời chật
Buổi thủy triều vẫy gọi những vầng trăng.
Mỗi giélúa đều muốn thêm nhiều hạt,
Gỗtrăm cây đều muốn hóa nên trầm,
Mỗi chúbéđều nằm mơngựa sắt,
Mỗi con sông đều muốn hóa Bạch Đằng...
Ôi! Trường Sơn vĩđại của ta ơi!
Ta tựa vào ngươi, kéo pháo lên đồi,
Ta tựa vào Đảng ta, lên tiếng hát,
Dưới chân ta, đến đầu hàng: Đờ-cát,
Rồng năm móng vua quan thành bụi đất,
Mỗi trang thơđều dội tiếng ta cười!
Đều lộng hương thơm những cánh đồng hợp tác
Chim cu gần, chim cu gáy xa xa...
Ruộng đoàn tụnên người thôi chia cắt,
Đêm no ấm, giọng chèo khuya khoan nhặt,
Lúa thêm mùa khi lúa chín vềta.
Rồi với đôi tay trắng từĐinh, Lý, Trần, Lê... Đảng làm nên công nghiệp.
Điện trời ta làsóng nước sông Hồng
An Dương Vương hãy dậy cùng ta xây sắt thép,
Loa thành này cóđẹp mắt Người chăng?
Ong bay nhàkhu Tỉnh ủy Hưng Yên
Mật đồng bằng mùa nhãn ngọt môi em
Cây xanh ngắt đất bạc mầu Vĩnh Phúc...
Ôi! Cái thuởlòng ta yêu Tổquốc
Hạnh phúc nào không hạnh phúc đầu tiên?
Ôi, cái buổi sinh thành vàtái tạo
Khi thiếu súng vàkhi thìthiếu gạo
Nhưng phùsa này đẻra những CàMau thịnh vượng mai sau.
Dẫu làChúa cũng sinh từruột máu,
Ta đẻra đời, sao khỏi những cơn đau?
Hãy biết ơn vịmuối của đời cho thơchất mặn!
Ôi! Thương thay những thếkỷvắng anh hùng,
Những đất nước thiếu người cầm thanh gươm nghìn cân ra trận,
Nhàthơsinh đồng thời với mưa phùn vànhững buổi hoàng hôn,
Cảxứsởtrắng một màu mây trắng,
Ai biết mây trên trời buồn hơn hay thơmặt đất buồn hơn?
Chọn thời màsống chăng? Anh sẽchọn năm nào đấy nhỉ?
- Cho tôi sinh ra buổi Đảng dựng xây đời,
Mắt được thấy dòng sông ra gặp bể,
Ta với mẻthép gang đầu làlứa trẻsinh đôi,
Nguyễn Văn Trỗi ra đi còn dạy chúng ta cười...
Cho tôi sinh giữa những ngày diệt Mỹ,
Vóc nhàthơđứng ngang tầm chiến lũy
Bên những dũng sĩđuổi xe tăng ngoài đồng vàhạtrực thăng rơi.
Gửi Kiều cho em năm đánh Mỹ
Hai trăm năm ngày kỷniệm Nguyễn Du
Pháo sáng đốt trên nhàcủa Nguyễn
Em cóyên tâm đểđọc Truyện Kiều
Buổi trăng lửa chếch soi tiền tuyến?
Giómùa thu xào xạc hoa lau
Anh qua nhàcủa Nguyễn chảdừng lâu
Nhớđến Nguyễn: ngước nhìn Hồng Lĩnh vậy
Bến phàVinh bom “cắt”hai đầu.
Cóngờđâu cồn cát trắng cây xanh
Gặp Nguyễn nơi đây trên đất Quảng Bình
Đất hỏa tuyến những chàng trai lớp bảy
Lại ngâm Kiều sau mỗi cuộc giao tranh.
Bốn phía ruộng đồng mái rạbờtre
Trận địa nằm man mác giữa hương quê
Thơdân tộc lẫn màu nâu dân dã
Nên câu Kiều đồng vọng, họcòn nghe.
Đêm thắng giặc Bảo Ninh, mẹSuốt ngâm Kiều
Mẹdám đâu quên cái thuởkhổnghèo
Nhàai đólẩy Kiều, câu được, mất
Mẹnấp gốc dừa, nước mắt tràn theo.
“Thuyền ai thấp thoáng...”Đất trời quêta
Nhật Lệsông dài, đòmẹlại qua
Câu thơNguyễn cũng góp phần đánh Mỹ
Một mái chèo trong lửa đạn xông pha.
Hai trăm năm... ờnhỉ... hai trăm năm
Thuởvui buồn... Kiều sống giữa lòng dân
Xưa tiếng võng ru hời đêm lạnh giá
Nay cỏmềm xanh nõn tận trời xuân.
Đất nước mình nghèo lắm, hỡi em yêu!
Cho đến giọt lệcha ông cũng còn cóích với ta nhiều
Dẫu súng đạn nặng đường ra hỏa tuyến
Đi đường dài, em giữTruyện Kiều theo.
Chùm nhỏthơyêu
Anh cách em nhưđất liền xa cách bể
Nửa đêm sâu nằm lắng sóng phương em
Em thân thuộc sao thành xa lạthế
Sắp gặp em rồi, sóng lại đẩy xa thêm.
Anh không ngủ. Phải vìem đang nhớ
Một trời sao rực cháy giữa đôi ta
Em nhắm mắt cho lòng anh lộng gió
Cho sao trời yên rụng một đêm hoa.
ĐỐI THOẠI MỚI(1967-1973)
Lòng anh làm bến thu
Buổi sáng em xa chi
Cho chiều, mùa thu đến
Đểlòng anh hóa bến
Nghe thuyền em ra đi!
Rét đầu mùa nhớngười đi phía bể
Cái rét đầu mùa anh rét xa em
Đêm dài lạnh, chăn chia làm hai nửa
Nửa đắp cho em ởvùng sóng bể
Nửa đắp cho mình ởphía không em.
Hoa tháng ba
Tháng ba nởtrắng hoa xoan
Sáng ra, mặt đất lan tràn mùi hương.
Không em, anh chẳng qua vườn
Sợmùi hương…sợmùi hương…nhắc mình.
Vừa thấy môi hoa
Lên đến Hoa Yên vắng bóng người
Thông cao nghìn gốc tiếp mây trời
Lòng ta không thểtham thiền được
Vừa thấy môi hoa đãnhớđời.
Thời gian vànỗlực
Đời tuổi bốn, năm mươi
Mong gìhương sắc lạ
Mọc chùm hoa trên đá
Mùa xuân đâu chịu lùi.
Nội dung vàhình thức
Những láthơm hái lúc vềgià
Hái những lácóhương tưtưởng
Khi cây đãcótrầm trong ruột
Láđủrồi, phải đợi gìhoa?
Lặng im thìmới nghe
Lặng im! Lặng im thìmới nghe
Nhựa đong đầy các nhánh
Nhưhồn anh đầy em.
Lặng im! Lặng im thìmới tỏ
Nhánh đang hút từsâu
Cái làm nên nụđỏ.
Nghe…mùa xuân…nghe…nghe…
Lặng im màmọi chỗ
Cái im giữa lòng ta
Cũng làmùa xuân đó
Nếu lòng ta thiếu nó
Thìbao giờta nghe?
Cầm tay em vuốt ve,
Hồn im cho tay nghe.
HÁI THEO MÙA (1973-1977)
Đọc Kiều
Tôi muốn biết cơn nắng cơn mưa năm Nguyễn viết Kiều
Vàlúc ấy Nguyễn yêu ai màkhổvậy?
Văn học sửlàtìm hiểu cảmàu tóc hoa râm kia đấy
Cho lòng cócớđểthêm yêu.
Tập qua hàng
Chỉmột ngày nữa thôi. Em sẽ
trởvề. Nắng sớm cũng mong. Cây
cũng nhớ. Ngõcũng chờ. Vàbướm
cũng thêm màu trên cánh đang bay.
Ong vàmật
Nhàthơnhưcon ong biến trăm hoa thành một mật
Một giọt mật thành, đòi vạn chuyến ong bay
Nay rừng nhãn non Đoài, mai vườn cam xứBắc
Ngọt mật ởđồng bằng màhút nhịtận miền Tây.
Ra hoa vàđậu củ
Anh không cần ánh sáng dài ngày đểra hoa
Giờchỉcần ánh sáng ngắn ngày đểmàđậu củ
Tuổi năm mươi, anh đi vào chất bột của mình không thích phùhoa
Rễtrong đất cần âm âm màtích tụ.
Gửi Nguyễn Du
Trong trăm trứng Âu Cơ, Anh trứng lép
Mẹxót thương đãủhết lòng
Chung một chất chia đều cho nhân lọai
Anh nởra thành một thi nhân.
Hay làmột tình nhân thìcũng thế
Gắng trảcho đời hơn cảsốđời cho
Mẹsẽgiàu thêm nhờcảnhững mùa út lép
Vàđấy làđiều kỳdiệu của hồn thơ.
Các Anh xưa
Ôn NhưHầu, con sông chảy hút phía siêu hình
Nguyễn Du, vết thương lòng ta phímáu
Yên Đổ, tiếng anh khóc, dẫu cười không thểgiấu
VàTúXương cười gằn nhưmảnh vỡthủy tinh
Chúng tôi thắng nơi các Anh xưa bỏcuộc
Nhưng thiếu các Anh làđiều không thểđược
Chính từnỗi đau xưa màta mởcuộc hành trình.
Thời đại HồChíMinh không quên rừng lau Hoàng Hoa Thám
Người lái máy cày nhớngười lên máy chém lúc bình minh.
HOA TRÊN ĐÁ(1977-1984)
Côn Sơn
Côn Sơn thơm mùi hoa đại
Thơm từthời Nguyễn Trãi đến thời ta
Giữa trưa vắng trắng ngời chân núi
Nhưoan khiên lọc rồi nay đãkết thành hoa.
Cành đào Nguyễn Huệ
Hẳn nhớThăng Long, hẳn nhớđào?
Mai vàng xứHuếcókhuây đâu!
Đào phi theo ngựa vềcung nhé!
Nởcạnh đài gương sắc chiến bào.
Tứtuyệt
Uốn cảhồn anh thành tứtuyệt
Kẹt trong hẻm đá, voi quỳchân
Đãđưa ngàđược lên trăng sáng
Vòi chửa buông xong đểuống vần.
Màu
Hạnh phúc màu hoa huệ
Nhớnhung màu hoa lau
Biệt ly màu rách xé
Lãng quên đâu cómàu.
Kỷniệm Nguyễn Du
Khi ta kỷniệm Nguyễn Du chảích gìcho Nguyễn
Chẳng qua đểkẻyêu thơkhỏi tủi trong lòng
Ông đãhóa mây trắng ngang trời hoài niệm
Hóa ra Kiều cao gấp mấy đời ông.
Xâu kim
Cái tròchơi quái quỉ
Tay cầm kim, tay cầm sợi chỉ
Vừa chạy vừa xâu không một phút dừng
Chạy một đời rụng hết cảthanh xuân
Kim run run màchỉrung rung
Cólúc chính làkim ngọnguậy
Cólúc chỉlọt vào rồi lại sẩy
Xâu vừa xong, giótuột nửa chừng
Lỗkim... lỗkim trước mắt
Oan khiên oan khuất
Ta chạy một đời không dứt
Vẫn toi công!
Cây kim Mozart xâu một cách bất thần
LýBạch xâu nhưkhông hềnghĩtới
Rimbaud xâu bằng thiên tài hoang dại
Nguyễn Du xâu trên đầu mái tóc hoa râm
Holderlin điên không xâu màchỉlọt...
Toàn làcách xâu của những thánh thần!
Tôi tài năng chưa đầy nửa giọt
Cóhộc tốc chạy đến hết chân trời cũng làđồbất lực
Sao chỉấy, kim kia tôi vẫn phải cầm?
TA GỬI CHO MÌNH(1980-1985)
Nghĩthêm vềNguyễn
Anh sinh vào thếkỷnhiều tàhuy mưa bụi
Quờtay ra không người đồng điệu nằm bên
Nỗi đau anh trùng với nỗi đau nhân loại
Mượn câu Kiều hóa thạch cuộc đời riêng.
Các triều đại bểdâu nhưng thi cảo trường tồn
Anh lập công trên dòng ngôn ngữấy
Bạch Đằng anh làcắm cọc vào thời gian nước chảy
Cho nghìn năm sau vầng trăng tiếng Việt mãi còn.
Anh nuôi hồn thơnhưcôTấm nuôi trong giếng sâu u tối
Cái bống con nôm na mách quéchảai nhìn
Nào hay đâu khi lòng độc giảtri âm vẫy gọi
Thìcâu Kiều nhưgiọt máu đãtrồi lên.
Phải ba triệu sóng giócủa đời mới đúc nên châu ngọc
Khốn nỗi, đãlàngọc ưthìlại dễxa đời
Cảmột thếkỷvào thơanh bằng cửa chật
Tiếng súng đại pháquân Thanh còn phải ởbên ngoài.
Vàanh vay làm chi núi sông phong cảnh quêngười
Đất nước thừa những con sông Tiền Đường định mệnh
Vàdùanh chia Nguyễn Du, TốNhư, Thanh Hiên máu thịt đời anh ra làm ba mảnh
Thìgiọt lệtrang Kiều gom lại một màthôi.
Một thếkỷdễhiểu Nguyễn ư? Ta cócần một thếkỷđâu mà
Đau khổvìnhững hoàng hôn, ta chóng hiểu cái hôn hoàng của Nguyễn
Ta yêu những hịch, những Bình Ngôgọi lòng ra hỏa tuyến
Nhưng không quên ngọn lau trắng bên đường Kiều thổi lại tựxa xưa.
DI CẢO THƠ
Tháp Bayon bốn mặt
Anh làtháp Bayon bốn mặt
Giấu đi ba, còn lại đấy làanh
Chỉmặt đómànghìn tròcười khóc
Làm đau ba mặt kia trong cõi ẩn hình.
Ai? Tôi!
Mậu Thân 2000 người xuống đồng bằng
Chỉmột đêm, còn sống có30
Ai chịu trách nhiệm vềcái chết 2000 người đó?
Tôi!
Tôi - người viết những câu thơcổvõ
Ca tụng người không tiếc mạng mình trong mọi cuộc xung phong.
Một trong ba mươi người kia ởmặt trận vềsau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ.
Quán treo huân chương đầy mọi cỡ,
Chảhuân chương nào nuôi được người lính cũ!
Ai chịu trách nhiệm vậy?
Lại chính làtôi!
Người lính cần một câu thơgiải đáp vềđời
Tôi úớ.
Người ấy nhắc những câu thơtôi làm người ấy xung phong.
Màtôi xấu hổ.
Tôi chưa cócâu thơnào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay vẫn cóthểcười.
Đất nước ta
Đất nước gìmàtuổi trong nôi đãphải nhảy lên mình ngựa thép đi đánh giặc
Đang cưỡi trâu, chơi cờlau cũng phải bỏchơi màđánh giặc
Chiếc gối lông nga cũng cóâm mưu của giặc trộn vào
Yêu màbịchém rơi đầu vìMịChâu hóa giặc!
Cho đến cùng phải hóa Sơn Tinh, Thủy Tinh
Đánh giặc cùng nhau huy động núi non, lũlụt vào vòng chiến tình yêu
Màcướp một cônàng.
Lau
Miền nội tâm anh, dặm tinh thần anh làngàn lau xao xác ấy
Bạc trắng màu lau cũng làtuổi thơthường nhắn gọi anh về
Cảnhững hạnh phúc mất đi, đẵn đi rồi hóa thành lau lách
Người đến tìm anh sau này chỉthấy trắng lau le.
Người nữtửtùđan áo
Đợi bản án tửhình. Chịđem áo ra đan
Áo đan xong. Bản án chửa thi hành
Chịlại tháo áo ra đan lại
Nào biết đêm nay lệnh bắn bất thình lình!
Tác phẩm viết giữa ngày xửán vàngày hoãn án
Anh phải viết sao cho khi ra đi thìchiếc áo đãthành.
Nợ
Nhàthơ, anh dành dụm từng xu nhỏ, đồng kẽm, đồng chì...
Màphải trảcác món nợ, bán đời đi đểtrả
Vét cảtâm hồn, dốc cảhai túi áo ra không đủ
Không phải anh nợ, mànhân lọai nợ, người đọc nợ
Anh trảcho anh làtrảgiúp họrồi.
Nợxương máu, áo cơm, một ngụm nước khát lòng,
Một hạt muối đêm công đồn, cái hôn khi ra trận,
Cho đến nợmột ngọn gióheo may rải đồng,
Một mặt nước bờao Thái Bình cũng nợ,
Một mùi hương của xứkhông hương...
Trả, anh làanh.
Không trả, anh cótội với mười phương, tám hướng.
Anh moi bộóc không phải bằng vàng ra đểtrả.
Thếmàcónhiều nhàthơđãkhông trảcòn vay, còn ăn quỵt,
Họcómười màtên tuổi đến mười mươi.
Lừa
Không cócon lừa, Đông Kisốt không thành kỵsĩ
Chảlẽvác thanh gươm cứu đời màlết bộquanh năm?
Ôi, làm gìcóhiệp sĩ, cónhàthơthuần túy
Phải cỡi lừa! Phải được chởbằng trăm điều thếtục lăng nhăng.
Họ
Rồi một trăm năm sau, họdiễn kịch vềthời ta
Vềgiálương tiền, vềđổi mới tưduy
Vềchúng ta yêu, chúng ta đánh giặc...
Vởkịch cóthểbi, cóthểhài, ai biết?
Cóthểtình ca, cóthểhùng ca
Những nỗi ta đau, họcóthểđau hơn, cóthểcười chếnhạo
Những lýtưởng của chúng mình bây giờ, họcótin không? hay họsẽcười xòa?
Ôi! ta phải sống cảcho mình, cảcho cha ông, cảcho họnữa!
Họlàchúng ta hay không phải chúng ta?
Thếsao anh đòi viết câu thơcho họnhỉ?
Thảmột con thuyền giữa muôn trùng màkhông lường được phong ba!
Cuộc đời thật của ta bây giờ, với họlàgiả
Họmặc lại các áo quần ta không giống lắm
Yêu, đau khổ, nói ngôn ngữnhưta không giống lắm
Họđem nhưng nỗi gìcủa họbảo làta.
Giólật lásen hồ
Gióthổi lásen hồlật lại phía bên kia
Phía ấy gọi anh về
Vềđâu chưa biết nữa?
Chỉbiết hồn anh lật lại cùng với gió
Ởtrong hồn ai đóném thia lia.
Phía bên này lásen làcuộc đời quácũ
Danh vọng, giấy tờ, bàn tủ...
Hoan hôvàchửi rủa...
Thếmàlật lásen hồ, bỗng chốc phía bên kia.
Bỗng chốc làmùi hương ởbên kia lá,
Làánh trăng ởtrong tiếng gió,
Làthìthầm ánh sao khuya
Trong cỏ...
Gọi anh đi.
Àquên, chính làgọi anh về.
Vềquê...
Vềcái gìnhưtiền thân màanh đánh mất
Màlásen hồtừng che khuất.
Rồi lásen hồlật lại
Cho hồn anh lắng nghe.
Nghe... Nghe...
Trong khoảnh khắc phút giây nghe hết
Sống chết, sống chết...
Hai từấy nhưthoi reo, lụa dệt
Không cóphía bên này
Không cóphía bên kia.
Phía bên này lásen làcuộc đời rất tuyệt
Màbên kia lásen cũng làcuộc đời
Hồn anh ném thia lia.
Chuyến xe
Chuyến xe sau không còn anh nữa
Xe vẫn chạy nghìn đời chỉvắng anh thôi
Nguyễn Trãi, Nguyễn Du... từng đi chuyến trước
Những chuyến xe không cókhứhồi.
Chơi
Ởđâu chơi chiến tranh, chơi cờ, chơi cờngười, chơi cờgiết người
Chơi những cuộc giết người cắm cờ...
Chơi bi, chơi bi-a, chơi bi kịch, chơi bi quan, bi thảm...
Chơi phong cảnh, chơi non bộ, chơi làm bộ...
Ởđây chơi chữ
Đem chữra màchơi
Chữtráhình - đang làta, nóhóa ra mình
Chữđa nghĩa - ởbên bờvônghĩa
Đểchơi tròchơi ấy
Nhưng kẻđãsống thật, đem đời mình thật
Ra màchơi trong chữ
Đầu chơi, sau thật
Vờkhóc cho thiên hạkhóc
Hóa ra mình làngười đau nhất
Chơi cười, đểcho thiên hạcười
Thiên hạchảthèm cười
Mình bày trònên cứphải cười liên thiên, liên tiếp, liên hồi...
Không thểngừng chơi.
Các mùa hoa
Thôi không còn chờmùa hoa phía trước
Màngoái đầu nhẩm lại các mùa hoa phía sau
Đấy làquy luật
Nhận màkhông đau
Nhớtừmùa hoa trong vườn mẹ
Lúc ấy làmai hay đào?
Lại nhớmùa hoa xoan xứHuế
Màu ngọc hồng trong chiêm bao...
Thôi cho ta khỏi đếm từng mùa hoa một
Ta cócòn nóđâu?
Không phải hoa khuất màta khuất
Ta đi vào xứkhông màu.
Cảm ơn một mùa ởtrên trái đất
Cái hành tinh không vắng lặng giữa thiên hà
Không phải chỉvìcóhơi người ấm áp
Màvìcòn cócác mùa hoa.
Dùlàmột chiếc hoa dại hoa vườn nhỏnhặt
Ởtrong cõi không màu, ta vẫn thấy nótừxa.
Tìm đường
Nửa thếkỷtôi loay hoay
Kềmiệng vực
Leo lên các đỉnh tinh thần
Chất ngất
Theo các con đường ngoắt ngoéo chữchi
Gẫy gập
Màđâu được gì?
Khi tôi cưỡi trên mây
Thìmáu người rên dưới đất
Mẹ hỏi tôi
- Con lên cao màlàm chi ?
Mẹ ở dưới này cơcực
Về đi !
Ôi! Con đường không ra đường của kẻtìm thơ
Cái thơkhông ra thơcủa kẻtìm đường
Đãgần hết thời gian của tôi ởtrên trái đất
Màtôi chưa cóthểtrảlời cho mẹ
Mẹđâu biết cho rằng:
Hoa tôi hái trên trời
Cũng chính lànước mắt
Dưới xa kia
Trừđi
Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ
Cóphải tôi viết đâu? Một nửa
Cái cần viết vào thơ, tôi đãgiết đi rồi!
Giết một tiếng đau, giết một tiếng cười,
Giết một kỷniệm, giết một ước mơ,
Tôi giết cái cánh sắp bay... trước khi tôi viết
Tôi giết bão táp ngoài khơi cho được yên ổn trên bờ
Vàgiết luôn mặt trời trên biển,
Giết mưa vàgiết cảcỏmọc trong mưa luôn thể
Cho nên câu thơ tôi gầy còm như thế
Tôi viết bằng xương thôi, không cóthịt của mình.
Vàthơnày rơi đến tay anh
Anh bảo đấy là tôi?
Không phải!
Nhưng cũng chính làtôi - người cólỗi!
Ðãgiết đi bao nhiêu cái
Cókhi không cótội nhưmình!
Từthếchi ca
I
Anh không ởlại yêu hoa mãi được
Thiêu xong, anh vềcác trời khác cũng đầy hoa
Chỉ tiếc không có tình yêu ởđó!
II
Anh thành một nhúm sương gio trong bình
Em đừng khóc
Ngoài vườn hoa cỏ mọc.
III
Cho dù trái đất không còn anh
Anh vẫn còn nguyên trái đất
Tặng cho mình.
IV
Những kẻ nguyền rủa anh sẽ buồn
Chả còn anh cho họ giết
Dao sẵn rồi, họ không dễđểyên
V
Những bạn bè yêu anh sẽ gặp anh trong cỏ
Trong hạt sương, trong đá
Trong những gì không phải anh
Anh tồn tại mãi
Không bằng tuổi tên
Mà nhưtro bụi
Nhưngọn cỏ tàn đến tiết lại trồi lên.
Quý Thầy Click vào đây để tải thêm file PDF về đọc
|