Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
02:51, Monday.April 06 2026
Ánh trăng quê
( 20/10/2008 )
Hạ qua, thu đến, lá vàng chợt bay, chạnh lòng nhớ lại những ngày tháng tha phương! Đường phố đông người nhưng thấy lòng trống vắng, chân bước chen chân ngợp cả hồn, phố thị đèn hoa lộng lẫy mà sao vẫn nhớ ánh trăng quê!
Ngày còn nhỏ tung tăng dưới nắng, đến đêm về nằm ngắm ánh trăng khuya.
Tôi nhớ lắm một chiều tan học, bạn cùng tôi vẽ những ước mơ. Tôi vẽ con thuyền trên đại dương mênh mông, bạn vội xóa, bảo rằng “Nguy hiểm lắm”, tôi giận hờn nước mắt rưng rưng. Bạn lặng im xích lại gần tôi, mà đôi mắt mơ về một cõi xa xăm, chiếc áo blow khoác lên mình một thiếu niên - đó là ước mơ của bạn.
Dòng sông thời gian như ngừng chảy. Chúng ta bên nhau thật hạnh phúc biết bao, con đường nào cũng có mặt cả đôi. Cây phượng già trước sân trường cũng mang dấu ấn của chúng mình. Những đêm trăng thanh gió mát, ta làm thơ tặng nhau, rồi trầm trồ khen ngợi: “Chà! Có thua gì Lý Bạch đâu…!”
Chiếc xe đạp thân yêu chở chúng mình đi khắp nơi, từ quán chè nổi tiếng đến trường học rồi lại đến quầy sách, báo, băng đĩa…
Bạn học giỏi và thực tế hơn tôi, nên đôi khi tôi có cảm tưởng mình thật xa lạ, nhưng rồi chúng ta lại gần nhau thân thiết bởi sự trân trọng, sẻ chia nhau. Rồi chợt đến một ngày dòng sông chia đôi ngã, bạn du học sang Mỹ, tôi vào đại học sư phạm. Hôm ấy trời buồn, chỉ vài sợi nắng yếu ớt rơi vãi đó đây, bạn xiết chặt tay tôi “Mình sẽ trở về, chúng ta sẽ tắm lại dòng sông tuổi thơ.” Tôi im lặngcúi đầu, lòng thấy chạnh buồn.
“Người đi khép nhẹ đôi vòm mắt
Ta gởi theo sau một nụ cười
Nếu biết vô thường cơn sóng nắng
Thì lời tao ngộ thốt mà chơi”.
Như cánh hải âu luôn hướng về biển cả, núi đồi kia sao kéo nỗi cánh chim trời, vốn cô thôn nữ đa tình, vui thú, tiêu dao nơi cảnh đồng quê, cuộc sống đua chen lợi danh nơi thành thị, khiến tôi nhớ quê, nhớ khói lam chiều, nhớ dòng sông với những buổi trưa hè mát rượi, vang rộn tiếng cười. Nhớ hơn hết vẫn là ánh trăng quê, vầng trăng tròn…tròn đầy và sáng rực trong lòng, chợt tôi nghĩ đến “Con thuyền trên đại dương”, tôi muốn vượt biển đến bờ bên kia… ước mơ cháy bỏng với lòng rạo rực niềm tin, tôi tin rằng hạnh phúc luôn hiện hữu với những ai muốn sống với nó thực lòng. Tôi tin rằng bình minh sẽ đến khi hoa lá reo cười, chim rộn hót líu lo, bạn bên tôi, sẽ mãi mãi bên tôi như chúng ta chưa từng chia cách…
Tiết trời thay đổi, hoa nở theo mùa, thu về cho cúc khoe sắc, xuân đến cho mai tỏa hương. Bạn và tôi tuy hai cuộc sống khác nhau, nhưng đều dâng tặng sắc hương cho đời, chúng ta đã gặp nhau trong khối chung nồng ấm yêu thương. Hai nhánh sông kia đã chảy về biển cả, giống như mình đã thật sự gặp nhau.